Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân – "Nhằm thẳng quân thù mà bắn"
Có những câu nói chỉ vỏn vẹn vài từ nhưng có sức sống vượt qua cả thời gian. Mỗi lần nghe câu "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!", tôi lại nghĩ ngay đến Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân. Đó không chỉ là một khẩu lệnh trên chiến trường, mà còn là lời hiệu triệu về lòng dũng cảm, tinh thần chiến đấu và niềm tin vào thắng lợi của dân tộc. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, câu nói ấy vẫn được nhiều thế hệ nhắc lại như một biểu tượng của ý chí Việt Nam.
Nguyễn Viết Xuân bước vào quân ngũ khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Cuộc sống của người lính khi ấy vô cùng gian khổ. Những cuộc hành quân dài ngày, những trận đánh ác liệt và sự thiếu thốn về mọi mặt là điều mà bất cứ ai cũng phải đối mặt. Nhưng điều khiến tôi cảm phục là trong hoàn cảnh ấy, ông và đồng đội vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, tin tưởng vào ngày đất nước được thống nhất.
Trong một trận chiến đấu ác liệt, khi đơn vị đang tập trung hỏa lực đánh trả quân địch, Nguyễn Viết Xuân không may bị thương. Giữa làn đạn dày đặc, thay vì nghĩ đến bản thân, ông vẫn hướng về đồng đội và hô vang: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Tiếng hô ấy đã tiếp thêm sức mạnh để cán bộ, chiến sĩ giữ vững đội hình, tiếp tục chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ. Đó là khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đã đi vào lịch sử của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều là một câu nói chỉ có sáu chữ lại có thể truyền đi sức mạnh lớn đến như vậy. Có lẽ bởi đằng sau câu nói ấy là cả một quá trình rèn luyện, là lòng yêu nước và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì đồng đội. Trong thời khắc cận kề sự sống và cái chết, điều Nguyễn Viết Xuân nghĩ đến không phải là nỗi đau của mình mà là nhiệm vụ của đơn vị. Chính điều đó đã làm nên vẻ đẹp của người chiến sĩ cách mạng.
Qua những trang tư liệu lịch sử, tôi nhận thấy Nguyễn Viết Xuân không phải là người thích thể hiện bản thân. Ông sống giản dị, gần gũi với đồng đội và luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Có lẽ vì vậy mà khi tiếng hô của ông vang lên giữa chiến trường, nó không chỉ là mệnh lệnh của một người chỉ huy mà còn là lời động viên xuất phát từ tình đồng chí, đồng đội. Đó cũng là lý do câu nói ấy được nhiều thế hệ bộ đội ghi nhớ cho đến hôm nay.
Ngày nay, chúng ta không còn đứng trước những trận chiến như thế hệ cha anh, nhưng cuộc sống vẫn luôn có những thử thách đòi hỏi sự kiên cường và quyết tâm. Theo tôi, tinh thần "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" có thể được hiểu theo một cách gần gũi hơn với tuổi trẻ hôm nay: đó là dám đối diện với khó khăn, không né tránh trách nhiệm và luôn nỗ lực vượt qua những trở ngại trong học tập, công việc cũng như cuộc sống.
Là đoàn viên thanh niên, tôi hiểu rằng lòng biết ơn đối với các thế hệ đi trước không chỉ nằm ở những lời tri ân trong các dịp kỷ niệm. Điều quan trọng hơn là biết biến sự biết ơn ấy thành hành động cụ thể. Mỗi người trẻ cần không ngừng học tập, rèn luyện, giữ gìn đạo đức, sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Khi mỗi người đều cố gắng hoàn thiện bản thân, đó cũng là cách góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.
Đối với tôi, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân không chỉ để lại một câu nói nổi tiếng, mà còn để lại bài học về tinh thần trách nhiệm và ý chí không khuất phục trước gian khó. Dù thời gian đã đi qua rất lâu, tiếng hô năm nào vẫn như còn vang vọng, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay hãy sống có lý tưởng, biết cống hiến và luôn tiến về phía trước bằng tất cả niềm tin vào những điều tốt đẹp.



