Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân - "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân - "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

An Giang06/07/2026Trương Thị Thúy Quyên (Chi đoàn Trường TH&THCS Nam Du - Đoàn đặc khu Kiên Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người chỉ sống trọn vẹn ba mươi năm nhưng đã để lại cho dân tộc một biểu tượng bất diệt. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân là hiện thân của lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và ý chí chiến đấu kiên cường của người lính Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Câu hô vang "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của anh trước lúc hy sinh đã trở thành mệnh lệnh chiến đấu, trở thành biểu tượng của khí phách Quân đội nhân dân Việt Nam. Câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của Nguyễn Viết Xuân không chỉ giúp chúng ta hiểu hơn về những năm tháng chiến tranh khốc liệt mà còn nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, tiếp nối truyền thống yêu nước và cống hiến cho Tổ quốc.

"NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"

"Có những câu nói chỉ vang lên trong vài giây nhưng sống mãi với lịch sử. Có những con người tuy đã ngã xuống nhưng tinh thần của họ vẫn tiếp tục đồng hành cùng dân tộc qua nhiều thế hệ. Đối với tôi, Nguyễn Viết Xuân là một người như thế."

Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản trường ca bất tận về lòng yêu nước và tinh thần quật cường. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, hàng triệu người con ưu tú đã lên đường bảo vệ Tổ quốc. Có người trở về trong niềm vui chiến thắng, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nhưng dù ở đâu, họ đều góp phần viết nên những trang sử vàng của dân tộc.

Trong số những người anh hùng ấy, tôi đặc biệt xúc động khi tìm hiểu về Nguyễn Viết Xuân. Không phải bởi anh là một vị tướng hay một nhà lãnh đạo nổi tiếng. Cũng không phải vì anh lập nên những chiến công hiển hách được ghi chép dày đặc trong sử sách. Điều khiến tôi kính phục chính là tinh thần chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và câu hô vang bất hủ:

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Chỉ sáu chữ ngắn gọn. Nhưng sáu chữ ấy đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm, của ý chí chiến đấu và của khát vọng bảo vệ độc lập dân tộc.

Tuổi thơ trên quê hương Vĩnh Phúc

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 trong một gia đình nông dân tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Quê hương anh là vùng đất giàu truyền thống yêu nước và cách mạng. Tuổi thơ của Nguyễn Viết Xuân cũng giống như bao đứa trẻ nông thôn khác. Những ngày chăn trâu, cắt cỏ, phụ giúp cha mẹ lao động trên đồng ruộng đã rèn luyện cho anh sự chịu khó, tính kiên trì và ý chí vượt khó.

Nhưng tuổi thơ ấy cũng gắn với những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Anh chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, nhân dân phải sống trong cảnh đói nghèo, mất mát. Những hình ảnh ấy đã sớm nuôi dưỡng trong anh lòng căm thù giặc và tình yêu sâu sắc đối với Tổ quốc.

Khi đất nước bước vào thời kỳ xây dựng lực lượng bảo vệ miền Bắc và chi viện cho chiến trường miền Nam, Nguyễn Viết Xuân tình nguyện nhập ngũ. Đó không chỉ là lựa chọn của một thanh niên yêu nước. Đó còn là lời hứa của anh với quê hương rằng sẽ góp phần bảo vệ nền độc lập mà biết bao thế hệ cha anh đã đổi bằng máu.

Người chiến sĩ pháo binh mẫu mực

Gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam, Nguyễn Viết Xuân được phân công về lực lượng pháo binh. Đây là một binh chủng đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, tinh thần kỷ luật nghiêm và khả năng phối hợp chặt chẽ giữa các thành viên. Ngay từ những ngày đầu, anh đã thể hiện tinh thần học hỏi, chịu khó rèn luyện và luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.

Đồng đội nhớ đến Nguyễn Viết Xuân là một người lính sống giản dị, chân thành và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Trong huấn luyện, anh luôn là người xung phong nhận nhiệm vụ khó. Trong chiến đấu, anh là người bình tĩnh, dũng cảm và quyết đoán. Đối với cấp trên, anh là một cán bộ gương mẫu. Đối với chiến sĩ, anh là người anh luôn động viên, chia sẻ và truyền thêm niềm tin. Có lẽ chính những phẩm chất ấy đã giúp Nguyễn Viết Xuân trở thành một cán bộ chỉ huy được đồng đội tin yêu và cấp trên đánh giá cao.

Những ngày trước trận đánh lịch sử

Năm 1964, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ngày càng ác liệt. Không quân Mỹ liên tục mở nhiều đợt đánh phá miền Bắc nhằm ngăn chặn sự chi viện cho chiến trường miền Nam. Các đơn vị pháo phòng không ngày đêm chiến đấu bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Nguyễn Viết Xuân cùng đơn vị được giao nhiệm vụ bảo vệ một khu vực trọng yếu. Anh hiểu rằng mỗi viên đạn bắn trúng mục tiêu không chỉ bảo vệ trận địa mà còn góp phần bảo vệ hậu phương lớn của cả nước.

Những ngày ấy, cán bộ và chiến sĩ gần như không có khái niệm về thời gian nghỉ ngơi. Tiếng còi báo động vang lên là tất cả nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Ai cũng xác định rằng có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Nhưng không một ai chùn bước. Bởi phía sau họ là nhân dân. Là Tổ quốc. Là khát vọng thống nhất đất nước.

BẢN HÙNG CA VIẾT BẰNG KHÍ PHÁCH NGƯỜI LÍNH

Trận đánh làm nên huyền thoại

Cuối năm 1964, chiến tranh ngày càng trở nên khốc liệt. Không quân Mỹ liên tục mở các đợt đánh phá miền Bắc với mục tiêu phá hủy các tuyến giao thông, kho tàng, trận địa phòng không và cắt đứt sự chi viện của hậu phương lớn cho chiến trường miền Nam. Trên khắp các trận địa, cán bộ, chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, quyết tâm bảo vệ từng tấc đất, từng nhịp cầu, từng con đường của Tổ quốc.

Là Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 98, Nguyễn Viết Xuân hiểu rằng mỗi trận đánh không chỉ là cuộc đối đầu về hỏa lực mà còn là cuộc thử thách bản lĩnh của người lính.

Trước giờ nổ súng, anh luôn động viên đồng đội giữ vững tinh thần, bình tĩnh, chính xác và tuyệt đối tin tưởng vào chiến thắng. Đồng đội kể rằng, Nguyễn Viết Xuân là người luôn xuất hiện ở những vị trí nguy hiểm nhất. Anh không bao giờ đứng phía sau để chỉ huy mà luôn sát cánh cùng chiến sĩ, trực tiếp quan sát trận địa, động viên từng khẩu đội và truyền thêm quyết tâm cho mọi người. Chính điều đó đã tạo nên niềm tin rất lớn trong đơn vị. Mỗi khi có Nguyễn Viết Xuân ở bên cạnh, cán bộ, chiến sĩ đều cảm thấy vững vàng hơn trước bom đạn của kẻ thù.

Khoảnh khắc đi vào lịch sử

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, máy bay Mỹ ồ ạt lao đến đánh phá trận địa. Tiếng còi báo động vang lên. Tiếng động cơ phản lực xé toạc bầu trời. Bom đạn dội xuống dữ dội. Đất đá tung mù mịt. Các khẩu pháo liên tục khai hỏa. Khói súng hòa cùng tiếng nổ tạo nên một khung cảnh vô cùng ác liệt.

Trong lúc đang chỉ huy chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị mảnh đạn của máy bay địch bắn trúng. Máu chảy rất nhiều. Đồng đội chạy đến định đưa anh ra phía sau để cứu chữa. Nhưng Nguyễn Viết Xuân đã gạt đi. Anh vẫn hướng ánh mắt về phía đội hình máy bay địch đang lao tới. Trong giây phút sinh tử ấy, bằng tất cả sức lực còn lại, anh đã hô vang câu nói trở thành bất tử:

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Tiếng hô ấy vang lên giữa tiếng bom đạn. Ngắn gọn. Mạnh mẽ. Dứt khoát. Đó không chỉ là một khẩu lệnh. Đó là mệnh lệnh của trái tim. Là lời hiệu triệu của lòng yêu nước. Là tiếng nói của một người chiến sĩ sẵn sàng hy sinh để đồng đội tiếp tục chiến đấu. Ngay sau lời hô ấy, các khẩu pháo đồng loạt nhả đạn. Tinh thần chiến đấu của đơn vị được nâng lên mạnh mẽ. Những chiếc máy bay địch phải rút lui trước ý chí kiên cường của quân và dân ta. Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng câu nói của anh thì còn sống mãi.

Sáu chữ làm nên một biểu tượng

Khi đọc lại những tư liệu lịch sử về Nguyễn Viết Xuân, tôi nhiều lần dừng lại ở sáu chữ: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Thoạt nghe, đó chỉ là một khẩu lệnh trong chiến đấu.Nhưng càng suy ngẫm, tôi càng nhận ra đây là lời khẳng định mạnh mẽ về bản lĩnh của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong thời khắc mà cái chết cận kề, điều Nguyễn Viết Xuân nghĩ đến không phải là bản thân. Anh không gọi tên người thân. Không nghĩ đến nỗi đau của riêng mình. Điều anh quan tâm duy nhất là trận địa phải tiếp tục chiến đấu. Đồng đội phải giữ vững đội hình. Quân thù phải bị đánh bại. Chỉ một suy nghĩ ấy thôi cũng đủ để thấy lý tưởng cách mạng đã trở thành lẽ sống của anh. Có lẽ vì vậy mà sau hơn nửa thế kỷ, câu nói của Nguyễn Viết Xuân vẫn được nhắc lại trong các đơn vị quân đội, trong các trường học, trong những buổi giáo dục truyền thống và trong trái tim của biết bao thế hệ người Việt Nam.

Một cuộc đời ngắn ngủi nhưng bất tử

Nguyễn Viết Xuân chỉ sống tròn ba mươi năm. Nếu so với một đời người, đó là quãng thời gian rất ngắn. Nhưng giá trị của một cuộc đời không được đo bằng số năm đã sống. Mà được đo bằng những điều tốt đẹp đã để lại cho đất nước và nhân dân. Nguyễn Viết Xuân đã để lại cho dân tộc một bài học lớn về lòng dũng cảm. Một bài học về tinh thần trách nhiệm. Một bài học về sự hy sinh cao cả. Anh không chỉ là người anh hùng của riêng đơn vị mình. Anh đã trở thành biểu tượng của hàng triệu người lính Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Sau khi anh hy sinh, Đảng và Nhà nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân để ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh đặc biệt xuất sắc của anh. Nhiều trường học, đường phố và đơn vị quân đội trên cả nước đã mang tên Nguyễn Viết Xuân. Đó không chỉ là sự tri ân. Đó còn là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng, nền hòa bình chúng ta đang có đã được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người đi trước.

DI SẢN CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN

Có những con người khi rời xa cuộc sống này vẫn tiếp tục sống trong ký ức của dân tộc. Nguyễn Viết Xuân là một người như thế. Anh đã hy sinh giữa tuổi thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời, nhưng tinh thần bất khuất và khí phách của người chiến sĩ ấy vẫn tiếp tục được truyền lại qua nhiều thế hệ.

Đến hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" vẫn vang lên đầy hào khí trong những buổi sinh hoạt truyền thống, trong các học viện quân sự, trong các trường học và trong lòng mỗi người dân Việt Nam yêu nước. Đó không còn đơn thuần là một khẩu lệnh chiến đấu. Đó là biểu tượng của lòng dũng cảm. Là tinh thần quyết chiến, quyết thắng. Là ý chí không khuất phục trước bất kỳ kẻ thù nào. Đó cũng là phẩm chất cao đẹp đã làm nên sức mạnh của Quân đội nhân dân Việt Nam trong suốt chặng đường đấu tranh bảo vệ Tổ quốc.

Một tấm gương sáng về lý tưởng sống

Khi tìm hiểu về cuộc đời Nguyễn Viết Xuân, điều khiến tôi khâm phục nhất không chỉ là sự dũng cảm trên chiến trường mà còn là lý tưởng sống của anh. Anh không chiến đấu vì danh lợi. Không chiến đấu để được ghi tên trong lịch sử. Điều anh hướng tới đơn giản nhưng vô cùng cao đẹp: bảo vệ quê hương, bảo vệ đồng đội và bảo vệ độc lập của dân tộc. Ở tuổi ba mươi, khi nhiều người còn đang xây dựng tương lai cho riêng mình, Nguyễn Viết Xuân đã sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời cho Tổ quốc. Sự hy sinh ấy không hề vô nghĩa. Chính những con người như anh đã góp phần tạo nên thắng lợi của dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đối với tôi, Nguyễn Viết Xuân là minh chứng rõ nhất cho chân lý: Giá trị của một con người không nằm ở việc sống bao lâu, mà nằm ở việc họ đã sống như thế nào và đã cống hiến được gì cho đất nước.

Những địa chỉ đỏ lưu giữ ký ức

Ngày nay, tại quê hương Vĩnh Phúc, tên tuổi Nguyễn Viết Xuân được trân trọng lưu giữ qua các công trình tưởng niệm, trường học, đường phố và nhiều hoạt động giáo dục truyền thống. Mỗi dịp kỷ niệm các ngày lễ lớn của đất nước, đoàn viên, thanh niên, học sinh và cán bộ, chiến sĩ lại đến dâng hương, tìm hiểu về cuộc đời và sự nghiệp của anh.

Những câu chuyện ấy không chỉ giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về lịch sử mà còn bồi đắp lòng tự hào dân tộc, ý thức trách nhiệm đối với quê hương và đất nước. Đó chính là ý nghĩa lớn nhất của việc gìn giữ ký ức lịch sử. Lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách. Lịch sử còn sống trong những con người biết nhớ, biết tri ân và biết tiếp bước.

Chú thích ảnh

Những điều tôi học được từ Nguyễn Viết Xuân

Sau khi đọc nhiều tư liệu về Nguyễn Viết Xuân, tôi nhiều lần tự hỏi: Nếu được sống trong hoàn cảnh của anh năm ấy, liệu tôi có đủ bản lĩnh để bình tĩnh đối mặt với bom đạn? Liệu tôi có đủ dũng khí để đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên tính mạng của bản thân? Có lẽ, không ai có thể trả lời chắc chắn. Nhưng chính những câu hỏi ấy khiến tôi hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

Thế hệ chúng tôi không còn phải đối diện với bom rơi, đạn nổ. Không còn phải khoác ba lô lên đường ra trận. Nhưng chúng tôi lại đang đứng trước những thử thách mới của thời đại: hội nhập quốc tế, chuyển đổi số, biến đổi khí hậu, bảo vệ chủ quyền biển, đảo, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và xây dựng một đất nước phát triển bền vững. Yêu nước hôm nay không chỉ thể hiện trên chiến trường. Yêu nước còn là học tập nghiêm túc. Là lao động sáng tạo. Là sống trung thực, trách nhiệm. Là chấp hành pháp luật. Là không ngừng rèn luyện đạo đức và chuyên môn để đóng góp cho xã hội. Đó cũng là cách thiết thực nhất để tri ân những người anh hùng như Nguyễn Viết Xuân.

Ngọn lửa yêu nước không bao giờ tắt

Có người từng nói rằng: "Một dân tộc chỉ thực sự mạnh khi biết trân trọng lịch sử của mình."

Tôi tin điều đó. Bởi mỗi lần đọc về Nguyễn Viết Xuân, tôi không chỉ biết thêm một nhân vật lịch sử. Tôi còn hiểu thêm về giá trị của lòng yêu nước. Hiểu thêm về trách nhiệm của tuổi trẻ. Hiểu thêm rằng độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh.

Nếu không có những con người như Nguyễn Viết Xuân, có lẽ sẽ không có những ngày bình yên để chúng ta học tập, lao động và thực hiện ước mơ của mình.

Chính vì vậy, việc kể lại những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là ôn lại quá khứ. Đó còn là cách để truyền ngọn lửa yêu nước từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Để những giá trị cao đẹp của dân tộc không bao giờ bị lãng quên.

Cuộc đời của Nguyễn Viết Xuân là một bản anh hùng ca về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và ý chí quyết chiến, quyết thắng của người lính Việt Nam. Từ một chàng trai quê hương Vĩnh Phúc đến người cán bộ chính trị mẫu mực, từ người chiến sĩ luôn sát cánh cùng đồng đội đến người anh hùng đã để lại câu nói bất hủ "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!", mỗi chặng đường trong cuộc đời anh đều tỏa sáng phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ.

Đối với tôi, câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một bài học lịch sử mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm của mỗi người trẻ hôm nay. Chúng ta không còn phải cầm súng bảo vệ Tổ quốc như thế hệ cha anh, nhưng có trách nhiệm giữ gìn thành quả cách mạng bằng tri thức, bằng khát vọng cống hiến, bằng tinh thần đoàn kết và bằng những việc làm thiết thực vì cộng đồng. Ngọn lửa mà Nguyễn Viết Xuân thắp lên giữa chiến trường năm ấy sẽ không bao giờ tắt. Nó sẽ tiếp tục cháy trong trái tim của những người Việt Nam yêu nước, trở thành động lực để các thế hệ hôm nay và mai sau tiếp tục viết nên những trang sử vẻ vang trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân - "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" | Câu chuyện thời hoa lửa