ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN PHẠM THỊ THAO
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN PHẠM THỊ THAO
Nữ Tiểu đội trưởng
“Vai trăm cân, chân nghìn dặm”
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng trên vùng cát Non Nước (Đà Nẵng), sau khi quân Mỹ đổ bộ vào Đà Nẵng, bà Thao tham gia kháng chiến khi mới 14 tuổi. 17 tuổi, bà trở thành chiến sĩ của Tổng đội Thanh niên xung phong (TNXP) Quảng Đà. Năm 1969, bà là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Vận tải 232 (Quân khu 5) với nhiệm vụ vận chuyển hàng từ hậu cứ ra phía trước và chuyển thương binh từ các tuyến trước trở về. Đơn vị của bà có 500 chiến sĩ nữ. Trong 4 năm, từ 1969 đến 1972, dưới sự chỉ huy của Tiểu đoàn trưởng Phạm Thị Thao, gần 600 chiến binh đội quân tóc dài của Tiểu đoàn vận tải nữ 232 (Cục Hậu cần - Quân khu 5) đã vận chuyển hơn 5.000 tấn hàng hóa các loại, góp phần quan trọng vào thắng lợi cuối cùng của cuộc kháng chiến trường kỳ chống Mỹ, cứu nước.
Cô gái 14 tuổi mang trong tim nhiệt huyết của tuổi trẻ cùng tình yêu đất nước đã hăng hái xung phong vào Tổng đội Thanh niên xung phong Quảng Đà, với tâm niệm “Quyết tâm chiến thắng quân thù, sống thì về, chết thì thôi”. Năm 1968, quân khu 5 đứng trước những khó khăn thách thức mới. Vùng căn cứ bị máy bay B52 thả bom liên tục khiến cho lương thực, vũ khí, đạn dược tất cả đều trong tình trạng thiếu thốn trầm trọng. Trước tình hình đó, ngày 8/3/1968, Tiểu đoàn vận tải nữ 232 được thành lập với 4 đại đội, gần 600 thành viên, và cô gái trẻ Phạm Thị Thao được giao trọng trách làm Tiểu đoàn trưởng.

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Thị Thao trong một tấm ảnh lúc trẻ
Sau khi có quyết định thành lập tiểu đoàn, Phạm Thị Thao cùng đồng đội được
giao 4 nhiệm vụ trọng tâm, đó là vận chuyển vũ khí, mang gạo phục vụ cho thương binh, mở đường cho xe qua và sản xuất để có lương thực. “Buổi tối chúng tôi phải xuống tít dưới đồng bằng lấy thuốc, gạo đưa lên trên đơn vị phục vụ điều trị thương binh và các trận chiến đấu. Quá trình đi phải ngụy trang để tránh gián điệp phát hiện. Khi nào không đi lấy gạo thì ra Đường 9 - Nam Lào vận chuyển vũ khí, chuyển những thùng 10kg một, có thời điểm chiến trường gọi, mỗi chị em phải gùi 8-10 thùng trên vai”.
“Việc vận chuyển vũ khí cực gấp 10 lần so với mang gạo, khi di chuyển trên đường núi toàn dốc, phải cúi lưng xuống mới đi được” - Anh hùng Phạm Thị Thao nhớ lại. Bên cạnh nhiệm vụ tải súng đạn và gạo, Tiểu đoàn 232 còn được giao nhiệm vụ cõng thương binh từ đồng bằng lên doanh trại trên núi để giao cho trạm thương binh đưa về miền bắc điều trị. Cũng có lúc đội quân tóc dài phải đi mở đường để thông tuyến cho xe chạy.

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Thị Thao
Và trong 4 năm, từ 1969-1972, gần 600 cô gái tuổi 18 đôi mươi đã vận chuyển hơn 5.000 tấn hàng hóa các loại, chi viện cho chiến trường miền nam. Cái tên “Tiểu đoàn bà Thao” cũng vang danh từ đó - một đội quân luôn chấp hành và hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ với tinh thần kỷ luật quân đội rất cao. “Trong toàn quân khu 5 ai cũng đều biết đến tiểu đoàn của bà Thao - vận tải khu 5 anh hùng, vai trăm cân, chân nghìn dặm”. Thậm chí, quân địch đã treo thưởng lớn cho ai tìm được ra thủ lĩnh Phạm Thị Thao của đội quân tóc dài ấy.
Trong suốt hơn 4 năm ròng, những cô gái của Tiểu đoàn vận tải 232 ngày qua ngày vẫn thầm lặng vác trên vai những hòm đạn dược, vũ khí, thuốc men vận chuyển ra chiến trường, sáng 6 giờ đi, trưa 12 giờ phải tới, rồi mất thêm khoảng 3 giờ đồng hồ quay trở lại đơn vị. Quá trình làm nhiệm vụ cũng có khi bị địch phục kích khiến một số thành viên hy sinh, có những lúc cõng hàng đi lên dốc bị trượt chân ngã xuống… Trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn ấy lại sáng ngời lên tinh thần quả cảm, lạc quan cách mạng, ý chí quật cường của người phụ nữ Việt Nam.
Dưới sự dẫn dắt của thủ lĩnh Phạm Thị Thao, trong 4 năm, từ 1969 đến 1972, gần 600 chiến binh tóc dài của Tiểu đoàn vận tải nữ 232 đã vận chuyển trên 5.000 tấn hàng hóa các loại chi viện cho chiến trường miền nam, góp phần quan trọng vào thắng lợi cuối cùng của cuộc kháng chiến trường kỳ chống Mỹ, cứu nước. Đến ngày 5/10/1973, “Tiểu đoàn bà Thao” chính thức giải thể sau khi hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của mình; gần 600 chị em được cấp trên điều động về các tỉnh, thành tham gia vào công tác đấu tranh chính trị, binh địch vận cho đến ngày giải phóng.
Hòa bình lập lại, như bao người lính khác, bà Phạm Thị Thao trở về quê hương và tham gia vào công cuộc phát triển kinh tế ở địa phương. Người thủ lĩnh của đội quân tóc dài năm nào giờ đã ngoài 70 tuổi nhưng vẫn tràn đầy nhiệt huyết với công tác xã hội và đồng đội của mình. Xác định còn sức khỏe thì còn hoạt động nghĩa tình đồng đội, năm 2004 (2 năm sau khi về hưu), bà xung phong làm Chủ tịch Hội Cựu thanh niên xung phong thành phố Đà Nẵng và duy trì công việc này từ đó đến giờ, bất chấp căn bệnh viêm dây thanh quản mãn tính do ảnh hưởng từ mang vác nặng trong thời kỳ kháng chiến. “Cũng có lúc gần như tắt tiếng” - Anh hùng Phạm Thị Thao nói - “Nhưng lòng quyết tâm, còn sức còn chiến đấu, tôi muốn giúp cho những đồng đội xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn”.
Với Anh hùng Phạm Thị Thao, nhiệt huyết cống hiến và nghĩa tình đồng đội vẫn luôn luôn thường trực, như bà vẫn thường tâm niệm: “còn sức thì còn làm”…



