ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN PHẠM VĂN CỜ -NGƯỜI ANH HÙNG LẤY THÂN LÀM CẦU PHÁO VÀ NGỌN LỬA THANH XUÂN BẤT TỬ
Dọc theo dải đất miền Trung đầy nắng gió, mỗi tấc đất ta qua, mỗi dòng sông ta gặp đều ẩn chứa những khúc ca chiến trận kiêu hãnh và xúc động của một thời bom đạn. Thực hiện Kế hoạch tuyên truyền và lưu giữ ký ức lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa” do Ban Thường vụ Tỉnh đoàn phát động, tuổi trẻ chúng tôi đã bước vào hành trình “Ký ức sống mãi” bằng tấm lòng tri ân sâu sắc nhất. Đối với thế hệ đoàn viên sinh ra trong thời bình, lịch sử không phải là những dòng chữ khô khốc trên trang sách, mà là nhịp đập thổn thức của trái tim, là giọt nước mắt và nụ cười của những người anh hùng đã dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Trong chuyến hành trình ngược dòng thời gian tìm về những "địa chỉ đỏ", đội hình tình nguyện chúng tôi đã có cơ duyên tìm hiểu và ghi chép lại câu chuyện huyền thoại về Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Phạm Văn Cờ – người chiến sĩ dũng cảm đã lấy chính thân mình làm chân cầu cho khẩu pháo tiến lên trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Sinh ra tại vùng quê nghèo đậm đà truyền thống cách mạng, người thanh niên Phạm Văn Cờ nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo mối thù nhà nợ nước và khát vọng giành lại độc lập cho dân tộc. Bằng thiết bị ghi âm và sự hỗ trợ của công cụ AI phục dựng dữ liệu, chúng tôi đã ghi lại lời kể đầy tự hào của các cựu chiến binh lão thành về trận đánh mở màn đồi Him Lam lịch sử. Chiều hôm ấy, khi hỏa lực địch từ các lô lô càn quét dữ dội, đường tiến quân của đại đội bị khựng lại trước một hào sâu rào gai phày phò, pháo ta không thể vượt qua để yểm trợ cho bộ binh. Trong giây phút nghìn cân treo sợi tóc, khi ranh giới giữa thắng và bại chỉ tính bằng từng khoảnh khắc, Phạm Văn Cờ cùng đồng đội đã không một chút đắn đo, lao mình xuống lòng hào, ghé sát vai gánh lấy tấm ván gỗ làm chiếc cầu sống cho khẩu pháo nặng hàng tấn lăn qua. Sức nặng ngàn cân nén lên thân thể, lồng ngực dập thắt, máu phun ra từ khóe miệng, nhưng anh vẫn gồng mình giữ vững chiếc cầu pháo cho đến khi phát đạn quyết định được bắn đi, đập tan căn cứ địch. Sự xả thân ấy đã mở đường cho quân ta tiến lên cắm cờ chiến thắng, biến thân thể anh thành một tượng đài kiên trung bất tử giữa lòng đất mẹ.
Đứng trước những trang nhật ký và kỷ vật thời chiến còn lưu giữ, chúng tôi nhận ra rằng sự hy sinh của các anh hùng thời hoa lửa không hề xa xôi mà luôn hiện hữu như một ngọn đuốc soi đường. Tinh thần sẵn sàng quên mình vì đồng đội, vì sự nghiệp giải phóng dân tộc của Anh hùng Phạm Văn Cờ chính là bài học vô giá về lòng trung thành và lý tưởng sống cho thanh thiếu niên hôm nay.
Khép lại bài viết nhưng ngọn lửa tự hào vẫn bùng cháy trong tâm khảm mỗi chúng tôi. Hòa bình, tự do hôm nay là vô giá vì được đánh đổi bằng máu và nước mắt của bao lớp người đi trước. Tiếp nối tinh thần kiên trung của Anh hùng Phạm Văn Cờ, thế hệ trẻ chúng tôi nguyện không ngừng học tập, rèn luyện, xung kích đi đầu trong công cuộc đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số, quyết tâm cống hiến sức trẻ để dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh thiêng liêng của các thế hệ thời hoa lửa



