Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Phan Đình Giót

Bài viết tái hiện lại tinh thần quả cảm và giây phút quyết định của anh hùng Phan Đình Giót tại trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ trên đồi Him Lam. Qua đó, tác giả bày tỏ lòng tri ân và suy nghĩ của thế hệ trẻ hôm nay về sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh.

Thái Nguyên12/04/2026Nguyễn Mạnh Đức (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, có những khoảnh khắc đã hóa thân thành bất tử. Đối với mỗi người dân Việt Nam, và đặc biệt là thế hệ sinh viên chúng tôi – những người đang sống trong hòa bình và công nghệ – câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Phan Đình Giót không chỉ là một trang sử trong sách giáo khoa, mà là một bài học rực cháy về lòng yêu nước và lý tưởng sống cao đẹp.

Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nghèo tại Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Sống trong cảnh đất nước lầm than dưới ách đô hộ, ông sớm hun đúc một tinh thần cách mạng quật cường. Năm 1950, ông nhập ngũ, mang theo hành trang là lòng căm thù giặc sâu sắc và khát vọng tự do cháy bỏng. Trong suốt những năm tháng chinh chiến, từ chiến dịch Trung Du đến Hòa Bình, Tây Bắc, ông luôn là người chiến sĩ gương mẫu, dũng cảm, luôn nhận về mình những phần việc khó khăn nhất. Nhắc đến Phan Đình Giót, không ai có thể quên được buổi chiều ngày 13/3/1954 – ngày mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ đánh bộc phá để mở đường cho quân ta tiến công vào cứ điểm Him Lam.Giữa làn mưa bom bão đạn của kẻ thù, Phan Đình Giót đã mưu trí, dũng cảm đánh liên tiếp 8 quả bộc phá, phá tan các lớp rào gai để đồng đội xông lên. Tuy nhiên, hỏa lực từ lô cốt số 3 của địch quá mạnh. Những luồng đạn trung liên, đại liên bắn xối xả khiến đội hình ta bị chững lại, nhiều đồng đội đã ngã xuống ngay trước cửa ngõ chiến thắng. Lúc ấy, Phan Đình Giót đã bị thương ở nhiều nơi, máu chảy nhiều, nhưng đôi mắt ông vẫn rực sáng quyết tâm. Trong một khoảnh khắc định mệnh, khi sức lực đã cạn nhưng ý chí lại lên cao đỉnh điểm, ông đã làm một việc khiến cả quân thù phải khiếp sợ và đồng đội phải nghẹn ngào: Ông dùng hết tàn lực còn lại, vọt lên và áp sát lồng ngực của mình vào lỗ châu mai của địch.

Hỏa lực địch khựng lại. Tiếng súng từ lỗ cốt số 3 im bặt. Chỉ một giây phút ấy thôi, nhưng nó đã mở ra cơ hội vàng để quân ta xông lên như triều dâng thác đổ, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Him Lam, cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng lên nóc hầm chỉ huy địch. Phan Đình Giót đã nằm xuống ở tuổi 32, khi lồng ngực ông vẫn còn nồng nàn hơi ấm của tình yêu quê hương.Thân xác ông đã hòa vào đất mẹ Điện Biên, nhưng tinh thần "lấy thân mình lấp lỗ châu mai" đã trở thành một biểu tượng bất diệt. Nhìn lại hình ảnh ấy qua lăng kính của một sinh viên Khoa Điện hôm nay, tôi không khỏi tự hỏi: "Nếu là mình trong giây phút ấy, mình có đủ dũng khí để hy sinh cái tôi cá nhân vì cái ta chung của dân tộc?"Câu trả lời nằm ở trách nhiệm của chúng ta. Thời đại "hoa lửa" của cha anh là cầm súng ra chiến trường, còn thời đại của chúng ta là cầm bút, cầm tri thức để xây dựng đất nước. Sự hy sinh của anh hùng Phan Đình Giót nhắc nhở tôi rằng, mỗi dòng điện tôi học, mỗi bản vẽ tôi thiết kế đều phải mang trong đó cái tâm và ý thức phụng sự tổ quốc.Chúng ta không cần phải lấp lỗ châu mai bằng xương máu, nhưng chúng ta cần "lấp" đi những lỗ hổng của sự lạc hậu, nghèo nàn và lười biếng. Đó chính là cách tốt nhất để tri ân những người hùng đã ngã xuống cho màu xanh của hòa bình hôm nay.

Câu chuyện về anh hùng Phan Đình Giót mãi mãi là một ngọn đuốc sáng trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Nó nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Hòa bình không bao giờ là miễn phí. Nó được đổi bằng máu, bằng thanh xuân và bằng cả những trái tim quả cảm nhất. Xin cúi đầu trước anh – người con ưu tú của Hà Tĩnh, người anh hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn