ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN PHAN THỊ ÚT-BÔNG THÉP GIỮA LÒNG ĐỊCH, NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Có những con người sinh ra để sống như một huyền thoại. Không phải vì họ bước lên tượng đài, mà bởi chính cuộc đời họ đã hóa thành tượng đài bất tử của lòng yêu nước. Cựu chiến binh Phan Thị Út – nữ biệt động gan dạ của quê hương Tây Ninh – là một con người như thế. Sinh năm 1945 trên mảnh đất An Tịnh anh hùng, nơi hun đúc biết bao lớp người đi trước, bà lớn lên giữa khói lửa chiến tranh và sớm chọn con đường cách mạng. Cuộc đời bà là bản anh hùng ca được viết bằng máu, nước mắt, khí ti
Thiếu nữ mười lăm tuổi đi vào cách mạng.
- Mười lăm tuổi, khi nhiều cô gái còn mơ về tuổi xuân bình yên, bà đã bước vào con đường giao liên, tiếp tế cho cán bộ.
-Từ năm 1962 đến 1969, bà xây dựng và chỉ huy Đội biệt động mật xã An Tịnh, rồi trở thành Đội trưởng, Bí thư Chi bộ Đội tự vệ mật huyện Tòa Thánh.
- Giữa vòng vây địch, người con gái nhỏ bé ấy khiến kẻ thù khiếp sợ bằng những trận đánh táo bạo như là:
+ Cửa chợ Long Hoa.
+ Trường Nông Lâm Súc Bến Kéo.
+ Những đoàn xe hậu cần Mỹ trên tuyến Sài Gòn – Trảng Lớn.
Mỗi địa danh là một dấu son chiến công. Mỗi trận đánh là một minh chứng cho trí dũng của người nữ biệt động. Đồng đội từng gọi bà là người đánh giặc theo lối.
“Xuất quỷ nhập thần.”.
Xuất hiện bất ngờ.
Đánh trúng mục tiêu.
Rút lui an toàn.
Nhanh như chớp. Bí mật như bóng đêm”.
Một huyền thoại được hình thành từ những điều như thế.
Khí phách thép trong địa ngục côn đảo.
Nhưng có lẽ vẻ đẹp lớn nhất của bà không chỉ nằm ở những trận đánh. Mà ở những ngày trong ngục tối. Cuối năm 1972, bà bị địch bắt. Từ nhà lao Thủ Đức đến Côn Đảo, bà chịu đủ cực hình tra tấn: Đòn roi, xiềng xích, nhục hình, và cả án tử hình khi đang mang thai. Nhưng không một lời khai phản bội đồng đội. Không một bước lùi trước kẻ thù. Người ta nói, Côn Đảo từng thử thách ý chí của những con người kiên cường nhất và bà đã đi qua nơi ấy như thép đi qua lửa. Tôi đặc biệt xúc động trước lời bà từng kể: “Chết thì có thể chết, nhưng cơ sở cách mạng không thể lộ.” Một câu nói ngắn thôi, nhưng mang tầm vóc của khí phách. Đó không còn là sự dũng cảm bình thường. Đó là chủ nghĩa anh hùng.
Mang tinh thần người lính phụng sự nhân dân trong thời bình Hòa bình lập lại, bà lại tiếp tục chiến đấu — trên mặt trận mới. Không còn súng đạn, nhưng vẫn là tinh thần cống hiến. Tại Công an huyện Trảng Bàng, rồi cương vị Phó Trưởng phòng Thương binh – Xã hội, bà tận tụy chăm lo cho gia đình liệt sĩ, thương binh, người có công. Những người từng đi qua chiến tranh, bà không quên. Những đồng đội đã ngã xuống, bà không quên. Nhân dân cần, bà cũng không quay lưng. Có lẽ, phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ đẹp nhất là như vậy - “Ra trận dũng cảm. Trở về nghĩa tình”.
Ngọn lửa truyền thống cho thế hệ hôm nay Hơn 80 tuổi, bà vẫn đi nói chuyện truyền thống cho thanh niên. Giọng kể chậm nhưng ký ức vẫn nóng như lửa. Bà không kể về chiến công như kể về hào quang. Bà kể để thế hệ trẻ hiểu hòa bình được đánh đổi ra sao. Và mỗi lần nghe chuyện về bà, em hiểu thêm một điều: Lịch sử không chỉ nằm trong sách giáo khoa. Lịch sử đang sống trong những con người như bà Phan Thị Út.
* Suy nghĩ của bản thân Tìm hiểu về cuộc đời Anh hùng Phan Thị Út, em càng tự hào về quê hương Tây Ninh anh dũng. Em cảm phục một người phụ nữ nhỏ bé mà mang ý chí phi thường. Càng xúc động hơn khi hiểu rằng có những con người đã dám lấy thân mình đổi lấy hòa bình cho thế hệ hôm nay. Từ tấm gương của bà, em tự nhủ phải học tập tốt hơn, sống trách nhiệm hơn, biết yêu nước bằng những việc làm cụ thể mỗi ngày.
Có những bông hoa nở trong lửa đạn mà càng cháy càng rực rỡ. Phan Thị Út là một bông hoa như thế. Một bông thép giữa lòng địch. Một huyền thoại sống của Tây Ninh. Một ngọn lửa cách mạng không bao giờ tắt.



