Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, phi công Lê Hả
Chiều ngày 10 tháng 3 năm 1975, trong khi bộ binh ta đang bao vây căn cứ Sư đoàn 23 quân đội Sài Gòn tại thị xã Buôn Ma Thuột, bầu trời Tây Nguyên rực lửa bởi đợt không kích dữ dội của lực lượng Không quân Sài Gòn nhằm giải tỏa vòng vây.
Để bảo vệ đội hình tiến công dưới mặt đất, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, phi công Lê Hải (tên thật là Nguyễn Văn Hải, cựu phi công MIG-17 thuộc Trung đoàn 923) nhận lệnh trực tiếp điều khiển chiến đấu cơ xuất kích.
Trong trận đánh kịch tính này, chiếc MIG-17 do Lê Hải điều khiển đối đầu với các máy bay A-37 hiện đại của đối phương. Bằng kinh nghiệm dày dạn qua hàng trăm giờ bay và lối đánh "bám thắt lưng địch", ông dũng cảm luồn lách qua làn đạn cao xạ dày đặc, ép sát chiếc A-37 dẫn đầu ở cự ly cực gần rồi nhả pháo tiêu diệt mục tiêu.
Tuy nhiên, ngay sau khi cắt được đợt oanh tạc của địch, chiếc MIG-17 của ông bất ngờ bị trúng đạn pháo cao xạ từ mặt đất. Động cơ bốc cháy dữ dội, buồng lái ngập khói đen và máy bay lập tức mất điều khiển, xoay tròn rơi tự do xuống đại ngàn Tây Nguyên.
Ở độ cao nguy hiểm sát ngọn cây, nhận thấy không thể cứu được máy bay, phi công Lê Hải lập tức giật cần bật dù emergency. Quả nổ phóng ghế lái hất văng ông ra khỏi buồng lái ngay trước khoảnh khắc chiếc phi cơ nổ tung trên không trung.
Dù mở ra, ông rơi xuống giữa vùng rừng rậm trùng điệp do du kích và bộ binh ta đang làm chủ. Bị thương sau cú va quệt mạnh với cành cây cổ thụ, Lê Hải vẫn nén đau rút dao đi rừng, tự cắt dây dù rồi nhanh chóng di chuyển để tìm về điểm tập kết của quân ta. Chỉ hai ngày sau, ông đã có mặt tại Sở chỉ huy dã chiến, tiếp tục làm nhiệm vụ dẫn đường cho các phi đội chiến đấu tiếp theo cho đến ngày toàn thắng 30/4/1975.



