Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân - Tập 3
ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN (LIỆT SĨ) Nguyễn Viết Xuân, sinh năm 1934, dân tộc Kinh, quê ở xà Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phú, nhập ngũ tháng 11 năm 1952. Khi hy sinh, đồng chí là thiếu úy, chính trị viên đại đội 3, tiểu đoàn 14 pháo cao xạ, sư đoàn 325, Quân khu 4, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, lên 7 tuổi Nguyễn Viết Xuân đã phải sống cuộc đời đi ở kéo dài suốt 10 năm. Khi vừa tròn 18 tuổi, đồng chí vượt vùng tạm chiếm ra vùng tự do xin
| ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN (LIỆT SĨ) Nguyễn Viết Xuân, sinh năm 1934, dân tộc Kinh, quê ở xà Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phú, nhập ngũ tháng 11 năm 1952. Khi hy sinh, đồng chí là thiếu úy, chính trị viên đại đội 3, tiểu đoàn 14 pháo cao xạ, sư đoàn 325, Quân khu 4, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, lên 7 tuổi Nguyễn Viết Xuân đã phải sống cuộc đời đi ở kéo dài suốt 10 năm. Khi vừa tròn 18 tuổi, đồng chí vượt vùng tạm chiếm ra vùng tự do xin đi bộ đội. Mới đầu làm chiến sĩ trinh sát, rồi tiểu đội trưởng trinh sát, trung đội trưởng pháo cao xạ, sau làm chính trị viên phó đại đội, bất kỳ ở cương vị nào Nguyễn Viết Xuân cũng luôn luôn nêu cao quyết tâm chống quân xâm lược, bảo vệ Tổ quốc, gương mẫu, xung phong đi đầu, cùng đồng đội hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ. Trong thời kỳ chiến đấu chống chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ, đồng chí là một bí thư chi bộ ưu tú, một chính trị viên xuất sắc, đã nêu một tấm gương sáng ngời về tinh thần kiên quyết tiến công địch, bị thương nặng vẫn không rời vị trí, động viên đơn vị bằng một khẩu lệnh tiến công bất diệt: - Nhằm thẳng quân thù, bắn! Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Viết Xuân tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, làm nhiệm vụ một chiến sĩ trinh sát, đồng chí đã luôn luôn nêu cao tinh thần dũng cảm, mưu trí, hoàn thành tốt nhiệm vụ. Hòa bình lập lại, đơn vị làm nhiệm vụ huấn luyện và xây dựng doanh trại, đồng chí gương mẫu, tích cực và chỉ huy tiểu đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Bản thân tuy sức yếu, song công việc nào được giao, dù là nặng nhọc, vất vả, đồng chí vẫn phấn đấu làm vượt mức. Định mức mỗi ngày 5 vác nứa, đồng chí đã chặt được 7 vác; định mức 5 cây gỗ, đồng chí chặt được 8-12 cây; ngoài ra còn tích cực giúp đỡ anh em trong những lúc khó khăn để cùng hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi nhận nhiệm vụ chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân tổ chức cho chi bộ và anh em trong đơn vị quán triệt nhiệm vụ, khẩn trương, hăng hái chuẩn bị đầy đủ để giành thắng lợi cho cuộc chiến đấu sắp tới. Là một cán bộ chính trị nhưng am hiểu cả về quân sự, nên đồng chí được cấp trên đồng ý xếp làm trực ban chiến đấu như các cán bộ quân sự khác. Ngày 18 tháng 11 năm 1964, nhiều tốp máy bay Mỹ đến bắn phá vùng Chà Lò thuộc miền tây tỉnh Quảng Binh. Ngay đợt đầu, 3 chiếc F.100 bất ngờ lao vào trận địa của đại đội. Loạt đạn đầu tiên của khẩu đội 3 đã đón lấy chiếc đi đầu. Bọn địch đổi hướng và tập trung công kích vào khẩu đội 3. Cả trận địa nổ súng giòn giã đánh trả lũ máy bay địch. Một chiếc F.100 bốc cháy lao xuống phía núi nhưng 1 chiếc khác đã phóng 1 loạt tên lửa về phía khẩu đội 3. Bất chấp nguy hiểm, đồng chí lao ra khỏi công sự, đứng bên khẩu đội 3 hô lớn: - Nhằm thẳng quân thù, bắn! Lưới lửa của đại đội vây lấy lũ máy bay Mý và 1 chiếc nữa lại phải đền tội. Đợt chiến đấu vừa tạm dứt, đồng chí đi khắp các khẩu đội để nắm tình hình. Bọn địch lại ập đến điên cuồng bắn phá trận địa đại đội; bị 1 viên đạn siết vào đùi làm cho một chân bị giập nát, đồng chí bảo y tá cắt hộ chân cho khỏi vướng và giấu không cho mọi người biết, vì thiếu thuốc tê và dụng cụ, máu ra nhiều, chân nhức buốt, nhưng Nguyễn Viết Xuân cắn chặt chiếc khăn để không bật ra một tiếng nào. Sau trận chiến đấu ác liệt, đồng chí chỉ định người thay thế, phân công người chăm sóc các đồng chí bị thương, bình tĩnh bàn giao công việc rất tỉ mỉ. Khi về tuyến sau, vết thương quá nặng, máu ra nhiều, đồng chí thấy khó qua được giờ phút hiểm nghèo, nhưng khi có đồng đội đến thăm, Nguyễn Viết Xuân vẫn tỉnh táo hỏi tình hình trong đơn vị và nhắc phải chú ý chăm sóc tốt anh em, phát huy truyền thống của đơn vị, chiến đấu tốt hơn. Nguyễn Viết Xuân không còn nữa nhưng cả đại đội 3 đã dấy lên một cao trào thi đua, kiên quyết chiến đấu lập công, trả thù cho người chính trị viên yêu quý của mình. Đồng chí đã được tặng thưởng 1 Huy chương Kháng chiến hạng nhì, 6 bằng khen và giấy khen. Ngày 1 tháng 1 năm 1967, Nguyễn Viết Xuân được Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa truy tặng Huân chương Quân công hạng ba và danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. |


