Bài viết

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Thiếu tá Nguyễn Văn Thương

Trong dòng chảy khốc liệt của những năm tháng chống Mỹ, có một con người đã chọn bước vào nơi nguy hiểm nhất – không phải với súng đạn, mà bằng sự im lặng, trí tuệ và lòng kiên trung: Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, Thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương người mang trên mình những bí mật mà nếu lộ ra, không chỉ một người mà cả một mạng lưới có thể phải trả giá bằng máu.

Tây Ninh13/05/2026Võ Ngọc Thiên Kim (Trường THCS Mạc Đĩnh Chi, phường Long Hoa, tỉnh Tây Ninh)13 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhưng tôi không kể về cả cuộc đời ông, tôi chỉ kể về một khoảnh khắc đó là khi ông rơi vào tay địch. Không còn rừng che, không còn đồng đội bên cạnh. Chỉ còn lại một mình – đối diện với tra tấn, với đau đớn đến tột cùng. Kẻ thù không cần mạng sống của ông ngay lập tức. Chúng cần thông tin. Chúng cần những cái tên. Chúng cần sự phản bội. Và chúng tin… không ai có thể chịu đựng nổi. Những trận đòn tra tấn giáng xuống không chỉ một lần không chỉ một ngày.

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, Thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương (1938–2018), biệt danh Hai Thương, quê ở Lộc Hưng, Trảng Bàng, Tây Ninh.

Và đều là những huyền thoại của Quân đội nhân dân Việt Nam. Câu chuyện về "người thép" Nguyễn Văn Thương là một trong những trang sử bi tráng nhất về lòng kiên trung:

Năm 1969, trong một chuyến vận chuyển tài liệu mật từ Sài Gòn ra vùng căn cứ, ông bị địch phục kích rơi vào tay đối phương.

Chúng đưa ông đến 1 căn phòng rộng, tại đây các sỹ quan Mỹ đã chờ đợi sẵn, trên bàn còn có 1 gói thuốc lá hiệu con Lạc Đà và 2 ly cà phê sữa. 1 tên Trung tá Mỹ nhìn ông rồi nói với giọng điệu khoan thai: “Chúng tôi đã biết rõ ông là Nguyễn Văn Thương, là tình báo đã hoạt động nhiều năm rồi”.

- Lúc này, ông lên tiếng: “Không phải, tôi là Nguyễn Trường Hân, là lính đào ngũ. Tôi chỉ muốn về nhà làm ăn như trước”.

- Với thân hình to như con trâu mộng, chúng đè ngửa ông ra cột vào bàn sắt. 1 tên hất hàm hỏi ông: “Mày tên là gì?”

- “Nguyễn Trường Hân”, ông đáp.

Cùng với câu trả lời, 1 tên lính bẻ ngón chân ông kêu “rắc”. Tiếng kêu tuy không lớn nhưng như có cây đinh đóng vào óc của ông, đau đớn, nhức nhối. Ông khẽ rướn người, cắn răng chịu đựng để không bật ra tiếng kêu. Ngón chân út của ông bị bẻ xoay ngược 1 vòng.

Sau khi 2 ngón chân út đều bị bẻ gãy, chúng lôi ông sang phòng bên cạnh giam lại. Cứ như thế, cách mấy ngày chúng lại đến thẩm vấn và lần lượt 10 ngón chân của ông bị đứt lìa. Khi bẻ xong 10 ngón chân chúng dùng gậy đập nát 2 bàn chân của ông.

- Tên Trung tá: “Lần cuối tôi nói với ông, chiếc lon trung tá vẫn chờ ông, chỉ cần ông nhận mình là Nguyễn Văn Thương”.

Ông biết rằng, chỉ cần ông nhận mình chính là tình báo Nguyễn Văn Thương, chúng sẽ dần dần khai thác từng bước.

Khi không khuất phục được bằng lời nói, chúng bắt đầu thực hiện hành vi tàn độc: cứ 15 ngày lại đưa ông ra cưa một đoạn chân. Chúng cưa từ bàn chân, lên cổ chân, rồi đến đầu gối và lên tận háng. Tổng cộng 6 lần cưa trong vòng hơn 3 tháng, nhưng câu trả lời duy nhất của ông vẫn là: "Tôi không biết".

Sức sống mãnh liệt: Sau khi không còn chân để hành hạ và không khai thác được gì, chúng đưa ông vào trại giam Phú Quốc. Dù tàn phế, ông vẫn tiếp tục tham gia đấu tranh trong nhà tù cho đến ngày được trao trả năm 1973.

Hình ảnh ông Nguyễn Văn Thương với đôi chân giả, vẫn nụ cười hiền hậu kể chuyện cho thế hệ trẻ sau chiến tranh đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận. Ông là minh chứng cho thấy: Chiến tranh có thể lấy đi máu xương, nhưng không bao giờ bẻ gãy được ý chí của những người lính bộ đội Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn