Bài viết

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Thiếu tướng, Giáo sư, Tiến sĩ, Bác sĩ Phạm Gia Triệu

An Giang26/06/2026Xã đoàn Bình Giang (Xã đoàn Bình Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Thiếu tướng, Giáo sư, Tiến sĩ, Bác sĩ Phạm Gia Triệu (1918–1990) là một cây đại thụ của ngành quân y Việt Nam. Ông là bác sĩ đầu tiên trong quân đội được phong tặng danh hiệu Anh hùng và là người trí thức tận hiến, cống hiến trọn đời cho sự nghiệp cách mạng và y học nước nhà.

Tuổi thơ nghèo khó và sự giác ngộ cách mạng

Sinh ra tại làng Hành Thiện (xã Xuân Hồng, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định) - một vùng đất nổi tiếng về khoa bảng, ông sớm mồ côi cả cha lẫn mẹ. Phải vượt qua rất nhiều khó khăn và tự mưu sinh, ông đã xuất sắc thi đỗ vào Trường Y khoa Hà Nội. Tháng 9/1945, ngay khi cách mạng thành công, ông tốt nghiệp bác sĩ và chính thức gia nhập Cục Quân y. Với tài năng của mình, ông từng được chính quyền thực dân Pháp tìm mọi cách dụ dỗ, mua chuộc với cuộc sống giàu sang, yên bình. Tuy nhiên, ông đã một mực từ chối và kiên định đi theo con đường cách mạng.Cống hiến vĩ đại qua hai cuộc kháng chiếnTrong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, bác sĩ Phạm Gia Triệu đã có mặt tại những chiến trường ác liệt nhất.

Ngoại khoa thần kinh: Ông được coi là một trong những chuyên gia hàng đầu đặt nền móng cho chuyên ngành phẫu thuật thần kinh tại Việt Nam.

]Đóng góp y tế: Ông từng giữ chức Phó giám đốc Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, đào tạo nhiều thế hệ thầy thuốc giỏi.

Danh hiệu cao quý: Nhờ những cống hiến xuất sắc trong việc cứu chữa thương bệnh binh, tháng 1/1967, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Trước đó, các anh hùng quân y năm 1956 thường là y tá hoặc hộ lý, còn ông là bác sĩ đầu tiên nhận vinh dự này.

Người trí thức mẫu mực và đại biểu của nhân dânBên cạnh công tác chuyên môn, ông còn là một nhà lãnh đạo và chính khách tận tụy. Giáo sư Phạm Gia Triệu đã được bầu làm Đại biểu Quốc hội khóa VI – kỳ họp Quốc hội đầu tiên của nước Việt Nam thống nhất (năm 1976). Trong công việc cũng như đời thường, ông luôn là một tấm gương về sự giản dị, khiêm tốn và hết lòng vì người bệnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn