Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Tô Vĩnh Diện – tấm gương hy sinh cao cả

Trong những trang lịch sử chói lọi của dân tộc Việt Nam chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu" được viết bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao người lính đã sẵn sàng hiến dâng cả tuổi xuân và tính mạng cho Tổ quốc. Trong số đó, anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Tô Vĩnh Diện đã trở thành một huyền thoại bất tử, biểu tượng cho ý chí sắt đá và lòng yêu nước vô bờ bến của người chiến sĩ pháo binh.
Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924, quê ở huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ông đã sớm thấu hiểu nỗi khổ của người dân mất nước. Khi cách mạng bùng nổ Tô Vĩnh Diện hăng hái lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ pháo binh của Quân đội nhân dân Việt Nam tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp.Chiến dịch Điện Biên Phủ những ngày đầu năm 1954, khi tiếng súng chiến dịch chuẩn bị rền vang quân đội ta đối mặt với một thử thách chưa từng có là đưa những khẩu pháo cao xạ nặng hơn hai tấn vượt qua những dãy núi cao trùng điệp để vào trận địa. Trong điều kiện thiếu thốn máy móc mọi việc đều dựa vào sức người và những sợi dây thô sơ. Tô Vĩnh Diện lúc bấy giờ là Khẩu đội trưởng mang trong mình trọng trách bảo vệ "đứa con tinh thần" của đơn vị trước sự hiểm nguy của núi rừng Tây Bắc.Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, núi rừng Điện Biên chìm trong sương mù và mưa phùn dầm dề. Đường kéo pháo ra sau khi thay đổi phương châm tác chiến trở nên bùn lầy trơn trượt và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Khi khẩu pháo của đơn vị đang vượt qua dốc Chuối một con dốc dựng đứng, một bên là vách đá, một bên là vực sâu thăm thẳm thì có một chuyện bất ngờ ập đến sợi dây chịu lực chính bất ngờ bị đứt.Khẩu pháo nặng hàng tấn bắt đầu mất đà, lao vun vút xuống dốc. Tiếng bánh xe sắt rít lên trên đá, tiếng hô hoán của đồng đội náo động cả một khu rừng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc nếu pháo rơi xuống vực, đó không chỉ là mất mát về khí tài quý giá mà còn là bao nhiêu xương máu của đồng đội phía dưới sẽ bị nghiền nát.Không một giây chần chừ một giây phút nào, không một chút tính toán cho bản thân Tô Vĩnh Diện đã có một quyết định khiến cả đất trời phải nghiêng mình. Ông buông tay lái lao thẳng thân mình vào bánh pháo đang đà lao dốc. Thân hình nhỏ bé của người chiến sĩ ấy đã trở thành một "khối chèn" sống làm giảm tốc độ lăn của khối thép khổng lồ. Cú va chạm kinh hoàng đã hất văng ông ra, nhưng chính sự khựng lại quý giá đó đã tạo điều kiện cho đồng đội kịp thời dùng gỗ chèn bánh, giữ cho khẩu pháo dừng lại ngay sát mép vực thẳm.Khi khói bụi tan đi đồng đội vây quanh người anh hùng đang lả đi vì đa chấn thương. Giữa lằn ranh của sự sống và cái chết hơi thở đứt quãng câu nói đầu tiên mà Tô Vĩnh Diện thốt lên không phải là về nỗi đau của mình mà là: "Pháo có còn nguyên vẹn không?". Nhận được cái gật đầu trong nước mắt của anh em ông nở một nụ cười thanh thản rồi vĩnh viễn nằm lại giữa lòng đất mẹ.Sự hy sinh của Tô Vĩnh Diện đã trở thành một ngọn đuốc rực cháy, cổ vũ tinh thần cho hàng vạn chiến sĩ "kéo pháo vào, kéo pháo ra" bền bỉ cho đến ngày toàn thắng. Ông ra đi khi tuổi đời mới tròn ba mươi, nhưng tên tuổi của ông đã hóa thân vào sông núi. Khẩu pháo 37mm mang số hiệu 510681 năm xưa nay đã trở thành Bảo vật quốc gia là chứng nhân sống động cho một thời đại anh hùng.Hành động lấy thân mình chèn pháo của anh hùng Tô Vĩnh Diện mãi mãi là bài ca bất diệt về lòng trung thành với Tổ quốc. Ông không chỉ cứu một khẩu pháo, mà đã cứu lấy niềm tin, ý chí và danh dự của người lính Cách mạng, nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của hòa bình và độc lập.Ghi nhận công lao to lớn Đảng và Nhà nước đã truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngày nay, câu chuyện về người anh hùng lấy thân mình chèn pháo vẫn được nhắc đến như một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh cao cả. Tấm gương Tô Vĩnh Diện mãi mãi là nguồn động viên, khích lệ các thế hệ trẻ Việt Nam không ngừng rèn luyện, học tập và cống hiến để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



