ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN TRẦN CAN
Huyền thoại “Mãnh hổ đồi Him Lam” và khúc tráng ca trước bình minh đại thắng Anh hùng Trần Can sinh năm 1931, người con của vùng đất giàu truyền thống cách mạng Yên Thành, tỉnh Nghệ An.
Năm 1951, giữa lúc cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang ở giai đoạn quyết liệt, chàng thanh niên 20 tuổi Trần Can lên đường nhập ngũ. Với tinh thần quả cảm và ý chí sắt đá, anh sớm trở thành nòng cốt của tiểu đội bộc thuộc Trung đoàn 209, Đại đoàn 312. Đây là đơn vị chủ lực chuyên đảm nhận những mũi nhọn công kiên, trực diện đối đầu với những cứ điểm phòng ngự kiên cố nhất của kẻ thù.
Đêm ngày 13/3/1954, chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn bằng cuộc tấn công vào cứ điểm Him Lam – nơi được mệnh danh là “con mắt” bảo vệ tập đoàn cứ điểm của quân Pháp.
• **Phá rào mở cửa: ** Trước hệ thống 7 lớp hàng rào dây thép gai và mìn dày đặc, mũi tấn công của ta bị khựng lại trước hỏa lực điên cuồng từ phía địch. Giữa làn mưa bom bão đạn, Trần Can đã dũng cảm xông lên, một mình ôm khối bộc phá phá tan từng mảng rào, mở đường máu cho đồng đội tiến lên.
• Ý chí sắt đá: Dù bị mảnh pháo găm nát bắp chân, máu thấm đẫm quân phục, anh vẫn nén đau đớn với quyết tâm: “Còn người là còn đánh!”. Anh trực tiếp sử dụng súng máy quét sạch các ổ đề kháng cuối cùng.
• Khoảnh khắc lịch sử: Bằng nỗ lực phi thường, Trần Can là người đầu tiên nhảy vọt lên nóc hầm chỉ huy của quân Pháp tại Him Lam. Hình ảnh anh cắm lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” giữa ánh hỏa châu rực trời đã trở thành biểu tượng anh hùng, báo hiệu sự sụp đổ hoàn toàn của cứ điểm này.
Sau chiến thắng Him Lam, Trần Can tiếp tục tham gia chiến đấu bền bỉ suốt 56 ngày đêm, từ những trận giáp lá cà tại đồi C1 đến những đêm trắng đào hào áp sát tim cốt kẻ thù.
Sáng ngày 6/5/1954, trong trận đánh chiếm cứ điểm 507 nhằm mở đường cho đòn quyết định vào hầm chỉ huy De Castries, một quả pháo của địch đã rơi trúng trận địa nơi anh đang chỉ huy.
Trần Can đã ngã xuống ở tuổi 23, chỉ đúng 24 giờ đồng hồ trước khi tướng De Castries đầu hàng (7/5/1954). Anh ra đi khi bình minh của ngày đại thắng đã cận kề, khi đôi mắt vẫn hướng về phía trung tâm tập đoàn cứ điểm địch.
Anh hùng Trần Can ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp nghe tiếng reo hò chiến thắng hay nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm De Castries. Nhưng sự hy sinh của anh đã hóa thân vào mây trời Điện Biên, vào dòng Nậm Rốm, góp phần tô thắm màu cờ Tổ quốc và nối nhịp cầu hòa bình cho dân tộc.
Đời đời ghi nhớ công ơn Anh hùng liệt sĩ Trần Can!


