anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Ngọc Mật – Người chiến sĩ phá bom giữa lòng sông lửa
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Ngọc Mật (sinh năm 1945, Thanh Hóa) là chiến sĩ công binh Quân khu 4, nổi tiếng với biệt danh “Dũng sĩ phá bom dưới nước” trong kháng chiến chống Mỹ. Ông nhiều lần lặn xuống lòng sông để rà phá bom từ trường, bom nổ chậm, góp phần giữ thông các tuyến giao thông huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Trong một lần làm nhiệm vụ tại Khe Giao (Hà Tĩnh), dù bị ngừng thở vì thiếu ôxy sau thời gian dài dưới nước, ông vẫn kiên quyết tiếp tục quay lại xử lý quả bom cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ. Suốt những năm chiến tranh, ông trực tiếp vô hiệu hóa hàng trăm quả bom, thủy lôi và vật nổ nguy hiểm, góp phần bảo đảm an toàn cho các đoàn xe và bộ đội hành quân. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, năm 1969 ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau chiến tranh, ông trở về cuộc sống đời thường với phẩm chất khiêm nhường, giản dị, trở thành tấm gương sáng về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến cho Tổ quốc.

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Ngọc Mật
– Người chiến sĩ phá bom giữa lòng sông lửa
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên khắp những cung đường, bến phà và dòng sông của miền Trung, bom đạn của kẻ thù ngày đêm trút xuống nhằm cắt đứt tuyến chi viện của quân và dân ta. Giữa mưa bom bão đạn ấy đã xuất hiện những con người bình dị nhưng mang ý chí phi thường. Một trong số đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Ngọc Mật, người được đồng đội trìu mến gọi bằng cái tên đầy kính phục: "Dũng sĩ phá bom dưới nước".
Ông sinh năm 1945 tại xã Xuân Tín, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa. Lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, chàng thanh niên Trần Ngọc Mật sớm mang trong mình khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc.
Tháng 9 năm 1965, khi vừa tròn đôi mươi, ông tình nguyện nhập ngũ và trở thành chiến sĩ công binh của Quân khu 4 – lực lượng đảm nhận một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất trên chiến trường lúc bấy giờ: rà phá bom mìn, bảo vệ các tuyến giao thông huyết mạch để đảm bảo cho đoàn xe và bộ đội hành quân ra tiền tuyến.
Những ngày ấy, các cây cầu, bến phà, ngầm tràn và dòng sông ở Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội. Hàng trăm quả bom từ trường, bom nổ chậm được thả xuống lòng sông, lòng suối nhằm ngăn cản việc vận chuyển lương thực, vũ khí và lực lượng chi viện cho miền Nam.
Mỗi lần nhận nhiệm vụ, Trần Ngọc Mật lại lặng lẽ khoác lên mình bộ đồ lặn đơn sơ rồi lao xuống dòng nước lạnh buốt và đục ngầu. Dưới đáy sông tối tăm, ông phải lần mò từng centimet để tìm kiếm những quả bom chết người. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, một động tác mạnh tay hay một tiếng động bất thường cũng có thể khiến quả bom phát nổ bất cứ lúc nào.
Nhưng với lòng quả cảm và tinh thần trách nhiệm, người chiến sĩ công binh trẻ tuổi ấy vẫn nhiều lần hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, mở đường cho những đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước.
Có một lần làm nhiệm vụ tại khu vực Khe Giao, tỉnh Hà Tĩnh, một quả bom từ trường nằm sâu dưới khe đá khiến việc xử lý vô cùng khó khăn. Trần Ngọc Mật quyết định trực tiếp lặn xuống tháo gỡ.
Dưới làn nước sâu lạnh giá, ông tập trung toàn bộ tinh thần để thao tác từng chi tiết nhỏ của ngòi nổ. Thời gian trôi qua từng phút căng thẳng, nhưng vì quá tập trung vào nhiệm vụ, ông quên mất tín hiệu báo cho đồng đội trên mặt nước.
Ở phía trên, đồng đội bắt đầu lo lắng khi quá lâu không thấy tín hiệu phản hồi. Họ lập tức kéo dây đưa ông lên bờ. Khi được đưa lên mặt nước, người chiến sĩ trẻ đã rơi vào tình trạng ngừng thở, tim ngừng đập vì thiếu ôxy sau thời gian dài làm việc dưới nước.
Các đồng đội vội vàng cấp cứu. Sau những phút giây tưởng chừng sự sống đã rời xa, Trần Ngọc Mật dần tỉnh lại.
Điều khiến mọi người xúc động nhất là ngay khi vừa hồi tỉnh, ông không nghỉ ngơi mà lập tức hỏi:
"Quả bom đã được xử lý chưa?"
Khi biết nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành, ông kiên quyết xin được tiếp tục xuống nước.
Mặc cho đồng đội khuyên can, người chiến sĩ công binh ấy lại một lần nữa lao mình xuống dòng nước lạnh. Lần thứ hai chưa thành công, ông tiếp tục ngoi lên rồi lại lặn xuống lần thứ ba.
Sau nhiều giờ chiến đấu âm thầm với tử thần dưới lòng nước, cuối cùng quả bom cũng được vô hiệu hóa an toàn.
Khi quả bom được đưa lên khỏi mặt nước, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui và sự khâm phục. Con đường vận tải lại được thông suốt, những đoàn xe tiếp tục vượt qua để mang theo vũ khí, lương thực và niềm tin chiến thắng vào chiến trường miền Nam.
Từ đó, cái tên Trần Ngọc Mật trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của người lính công binh Quân khu 4. Ông đã trực tiếp tham gia xử lý hàng trăm quả bom, thủy lôi và vật nổ nguy hiểm, góp phần giữ vững mạch máu giao thông của hậu phương lớn miền Bắc.
Với những chiến công đặc biệt xuất sắc ấy, ngày 22 tháng 12 năm 1969, khi mới mang quân hàm Chuẩn úy, ông vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Chiến tranh kết thúc, người anh hùng năm xưa trở về với cuộc sống đời thường tại thành phố Thanh Hóa. Dù trên cơ thể vẫn còn mang nhiều di chứng của chiến tranh, ông vẫn luôn giữ phẩm chất giản dị, khiêm nhường của người lính Cụ Hồ, trở thành tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.
Thông điệp từ câu chuyện thời hoa lửa
Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Ngọc Mật là bản anh hùng ca về lòng quả cảm, tinh thần trách nhiệm và đức hy sinh cao cả của người lính công binh Việt Nam.
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông đã lựa chọn tiếp tục nhiệm vụ để giữ thông những tuyến đường ra mặt trận, để những đoàn quân được tiến lên và để Tổ quốc đi đến ngày toàn thắng.
Ngọn lửa của lòng yêu nước mà người chiến sĩ phá bom Trần Ngọc Mật đã thắp lên năm xưa vẫn sẽ mãi soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam.

