Bài viết

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN TRẦN THỊ CHÍNH

Đà Nẵng02/12/2025Nguyễn Văn Minh Trí (Đoàn phường Hải Châu - Chi đoàn trường THCS Nguyễn Huệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vùng đất Quảng Nam - Đà Nẵng là nơi ghi dấu những chiến công lớn trong cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước. Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình trong hồi kí “Gia đình, bạn bè và đất nước” đã xúc động bằng giọng văn thấm đấm niềm tự hào rằng: “Có thể nói trong thời kỳ cận đại và hiện đại, Quảng Nam - Đà Nẵng là nơi đứng mũi chịu sào trong mọi cuộc chiến tranh chống xâm lược của dân tộc, là một trong những chiến trường ác liệt nhất trên cả nước”. Đến tận hôm nay, trong không khí đất nước đang bước vào kỉ nguyên mới - “kỉ nguyên vươn mình của dân tộc”, câu chuyện về những vị anh hùng trong thế kỉ máu lửa càng giục giã mỗi bạn trẻ tự trong tâm dặn lòng tận hiến hết mình cho non sông gấm vóc, cho cây trái của đời thêm ngọt lành. Và, người anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Trần Thị Chính là một người nữ kiên cường, dũng cảm, tấm gương của bà là sự soi tỏ cho lòng yêu nước bất khuất điểm tô màu cờ đỏ sao vàng.

Người anh hùng Trần Thị Chính sinh trưởng trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Trong kháng chiến chống Pháp, gia đình bà đã nuôi giấu cán bộ của ta. Trải qua nhiều biến cố thăng trầm, cha của bà bị bắt, mẹ cũng bị tra tấn, vì chịu nhiều cơn đau hành hạ thể xác, mẹ bà đã trút hơi thở cuối cùng. Có lẽ, từ trong tinh thần thép, quyết không chịu khuất phục trước quân thù, cha mẹ bà là ánh thái dương rực sáng soi chiếu con tim yêu nước thắp lên từ trong hơi thở của sự sống.

Nguyễn Khoa Điềm trong Trường ca Mặt đường khát vọng đã bày tỏ lòng biết ơn đối với những vị anh hùng dân tộc: “Có biết bao người con gái, con trai/ Trong bốn ngàn lớp người giống ta lứa tuổi/ Họ đã sống và chết / Giản dị và bình tâm / Không ai nhớ mặt đặt tên / Nhưng họ đã làm ra Đất Nước”. Cái sương gió gian khổ từ trong cuộc chiến không làm mất đi ý chí của người lính. Dẫu đến từ độ tuổi nào, từ trai hay gái, trẻ đến già đều hăng hái xung phong ra trận. Mỗi người là một chiến sĩ trên mặt trận của tư tưởng. Năm 11 tuổi, ở cái tuổi hồn nhiên, ngây thơ, vui đùa bên bè bạn dưới mái trường đầy kỉ niệm dưới tán cây bàng xanh mát, màu hoa phượng hồng nhung nhớ, cô bé Trần Thị Chính khi đó đã làm giao liên với nhiệm vụ đưa thư cho các cơ sở địa phương. Khoảng một thời gian sau, bà cùng người anh đi vào miền Nam Việt Nam tham gia lực lượng Biệt động Sài Gòn. Công việc giao liên giờ đây ngày một phức tạp, cần đề cao cảnh giác, vừa đưa thư, vừa mang kíp nổ. Đó là khoảng thời gian ngàn cân treo sợi tóc. Vậy mà, bà vẫn dặn mình phải thực hiện nhiệm vụ một cách chuẩn xác, đầy thận trọng.

Sau đó, bà trở về quê nhà, nơi Điện Thọ thân thương, bà tiếp tục làm giao liên. Tại đây, bà đã được kết nạp Đảng vào năm 1963 vì sự nhiệt thành trong công tác giao liên - một nhiệm vụ tưởng chừng nhưng nhẹ nhàng, dễ dàng nhưng đó chứa đựng cả một thông tin đồ sộ phục vụ cho công tác chiến đấu.

Cuộc chiến đấu ngày một ác liệt. Quân địch săn lùng người theo cách mạng quyết tước đoạt mạng sống của phe ta. Trước tình hình đó, đòi hỏi sự sáng suốt, sự thận trọng và một tinh thần thép. Nơi đâu cũng là khói, cũng là máu, cũng là tiếng khóc ai oán của nhân dân. Cái chết giờ đây thật ngột ngạt. Chúng như cơn gió thoảng hơi nhẹ lạnh toát cả tâm hồn. Vậy mà, người anh hùng ấy vẫn đối diện với quân giặc bằng cả tinh thần của người con yêu nước. Đoàn xe tăng trong lúc truy lùng, bắn người dân vô tội, bà đã lao ra chắn ngang và tìm cách đánh lạc hướng quân địch. Sự mưu trí của bà đã giúp cho khu vực gần chợ Đông Quan, ngay khúc đường cái, quốc lộ 1 nơi bãi mía thoát nạn. Đây là khoảng thời gian “trở thành cột mốc thời gian không bao giờ có thể xóa nhòa trong tâm trí người con gái dũng cảm đã lấy thân mình chắn trước 22 xe tăng của quân đội Mỹ và giải cứu 8 đồng đội trọng thương thoát chết trong gang tấc. Nhắc lại quãng thời gian này, trên gương mặt nhăn nheo vì bụi đường thời gian bỗng hừng lên hào khí kiên trung, giọng tự hào, bà kể: “Hàng trăm lính ngụy nhất quyết san bằng đám mía nơi 8 đồng chí đang bị thương ẩn nấp. Không còn cách nào khác, tôi nằm giãy giụa, khóc than rằng đám mía này là miếng cơm nuôi 7 chị em tôi, xin mấy ông đừng chà nát”[1]. Hành động ấy xứng đáng được ghi nhận bằng sự can trường, xem cái chết “nhẹ tựa lông hồng”.

Mỗi một thời khắc trong các trận chiến đều để lại những dấu ấn khó phai. Tuổi trẻ là độ tuổi xông pha, nhanh nhạy, bởi sức trẻ dồi dào và lòng quyết tâm to lớn. Bà đã dũng cảm lấy khẩu súng AR15 của địch đem về cho đội du kích. Bà đã lập nhiều chiến công lớn trong “sự nghiệp” chiến đấu của chính mình như bắt sống tên sĩ quan Mỹ. Cũng từ đây, trong nhiều nhiệm vụ chống Mỹ trên mặt trận Quảng-Đà, người anh hùng ấy đã ghi dấu tên mình trong những trang sử hào hùng của dân tộc.

Người nữ Việt Nam là thế. Trong nhiều thế kỉ trước, vẻ đẹp người nữ được gói gọn trong đạo tam tòng, tứ đức của Nho giáo, thì giờ đây, trong tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người đã bước ra khỏi không gian chật hẹp, ngột ngạt mà trở thành một công dân của xã hội, ý thức được trách nhiệm với quê hương. Nên chăng, chính thời đại yêu nước, chính không khí sục sôi thổi vào trong hơi thở của họ một niềm kiêu hãnh kì lạ trong ánh mắt quyết chiến mà mạnh mẽ tiến về phía trước theo tiếng gọi của hoà bình.

Chiến tranh đã lùi xa hàng chục năm. Dẫu giờ đây, tuy tuổi đã cao sức yếu, vết thương chiến tranh in hằn trên cơ thể của bà, nhưng khi nhắc lại những năm tháng máu lửa, bà từng tâm sự: “Một chân đã mất, tay bại liệt và con mắt mù lòa này của tôi chỉ là một phần máu thịt được hòa quyện vào máu xương của hàng nghìn đồng đội đã vĩnh viễn nằm xuống để cho đất nước đứng lên”. Máu của người anh hùng đã hoà vào trong dòng chảy hoà bình của dân tộc. Đau thương, mất mát có lẽ sẽ không dễ dàng tránh khỏi. Kí ức về chiến tranh khó thể phai mờ trong hồi ức. Đồng đội đã ngã xuống giờ chỉ còn là những hình bóng trong khoảnh khắc hồi tưởng. Mọi gian khổ rồi cũng sẽ đi qua. Nắng bình minh sương sớm lấp lánh an lành. Hoà bình đã về, sẽ ở lại mãi mãi. Người anh hùng Trần Thị Chính đã sống qua nửa đời người, đã cùng thế hệ mình băng qua bom đạn, đã cảm thấu mùi của sự chết. Nhưng sau bao thử thách, sự sống đã trở về, đã lắng nghe lời tâm tình không chỉ từ chính bà mà toàn thể nhân dân Việt Nam.

Câu chuyện về người anh hùng Trần Thị Chính ở vùng đất quê hương Quảng Nam - Đà Nẵng cũng là một trong nhiều câu chuyện kể về những tấm gương nữ anh hùng xung phong trong thời kì vàng son của dân tộc. Để thấy được, dù ở bất kì nơi đâu, dọc suốt chiều dài đất nước Việt Nam từ Bắc vào Nam, nơi đâu cũng có anh hùng sẵn sàng hi sinh đấu tranh vì chính nghĩa, vì chính nền hoà bình đã được cha ông ta gìn giữ từ trong những ngày đầu dựng nước và giữ nước.

Hơn mười năm trở lại đây, người anh hùng ấy vẫn thầm lặng cùng anh em trong Hội cựu chiến binh nấu hàng trăm suất cơm giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn tại các bệnh viện trên địa bàn thành phố Đà Nẵng nghĩa tình. “Đáng trân trọng, trong suốt mấy chục năm qua, bà Chính đã chọn cho mình một cuộc sống hết sức bình dị. Trong nhà bà, thứ quý giá nhất có lẽ là cái tivi đời cũ được đồng đội tặng từ sau ngày đất nước hòa bình. Và, cũng chính nhờ chiếc tivi này là sợi dây kết nối tấm lòng hảo tâm của bà đến với những mảnh đời bất hạnh. Bà đã không quản ngại gian khổ, nắng mưa, cố quên đi những cơn đau nhức từ những vết thương khi trời trở lạnh, để mà trèo non, lội suối tìm đến các địa chỉ cần giúp đỡ”[2]. Nghĩa đồng bào gắn bó sâu nặng sẽ mãi mãi được bà hun đúc, ươm mầm, gìn giữ theo thời gian. Đây còn là động lực đánh thức các bạn trẻ thay đổi nhận thức, sống biết vì cộng đồng vì một “Việt Nam sáng tươi”.

Xin mượn những câu thơ trong bài thơ Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi của nhà thơ Lưu Quang Vũ - người con thân thương của Đà Nẵng - suốt sự nghiệp thơ ca của mình là những băn khoăn, đau đáu cùng tình yêu vô bờ với đất nước đến từ những điều bình dị, thân thuộc, gần gũi, để cất lên lời tri ân sâu sắc đến người anh hùng Trần Thị Chính:

Ước chi được hóa thành ngọn gió

Để được ôm trọn vẹn nước non nà

Để thổi ấm những đỉnh đèo buốt giá

Để mát rượi những mái nhà nắng lửa

Để luôn luôn được trở lại với đời…

Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi…

Tiết trời cuối thu chớm đông, không khí tràn về buốt lạnh, câu chuyện thời thanh niên, cả khi về già của người anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Trần Thị Chính đã sưởi ấm con tim của mỗi người. Tấm gương của bà đã cho thấy, tiếp xúc với nhiều nền văn hoá đa dạng, phong phú, nhưng truyền thống văn hoá yêu nước là một truyền thống quý báu của người Việt. Đâu đâu trên thế giới, dân tộc nào đều yêu nước nồng nàn, say đắm. Với người Việt, tình yêu nước không chỉ đối với cá nhân, mà đó còn là truyền thống của gia đình, của dòng họ, là lẽ sống để hướng tới ngày mai. Năm 2025, nước ta kỉ niệm 50 năm ngày Giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước, và kỉ niệm 80 năm ngày Bác Hồ đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, nhân đọc, tìm hiểu câu chuyện không chỉ riêng về người anh hùng Trần Thị Chính, mà những tấm gương yêu nước khác đã thêm một lần nhắc nhở rằng tuổi trẻ hôm nay hãy dựng xây đất nước như thế hệ đi trước đã nuôi dưỡng từ trong dòng máu Lạc Hồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn