Bài viết

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Thị Chính

Đà Nẵng08/12/2025Chi đoàn giáo viên (Chi đoàn trường THCS Cao Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một chân, một mắt, một tay.
Một mình rồi lại loay hoay một mình

Hai câu thơ của Đại tá Lê Anh Dũng như gói trọn biết bao hy sinh và mất mát trong cuộc đời người Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Thị Chính.

Trần Thị Chính tham gia cách mạng từ khi mới 11 tuổi. Cuộc đời bà là chuỗi ngày đối diện hiểm nguy, tù đày và những vết thương hằn sâu vào thân thể. Thế nhưng, khi nhắc đến những gì mình đã trải qua, bà chỉ lặng lẽ nói: “Một chân đã mất, tay bại liệt và con mắt mù lòa này của tôi chỉ là một phần máu thịt hòa vào máu xương của hàng nghìn đồng đội đã vĩnh viễn nằm xuống để đất nước đứng lên.” Câu nói bình thản mà lay động ấy cho thấy nghị lực, sự kiên trung và tấm lòng hy sinh vô bờ của người nữ chiến sĩ.

Mỗi năm một lần, bà lại nâng niu sửa soạn những tấm hình cũ, những kỷ vật đã theo mình suốt những năm tháng chiến tranh. Trong ký ức người con gái kiên cường ấy vẫn in đậm những khoảnh khắc đau đớn nhất đời, nhớ về tuổi thơ và một thời cầm súng tham gia cách mạng, bà trải lòng: “Thuở tôi tròn 5 tuổi, cha hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Lên 10 tuổi thì mẹ mất vì những trận đòn tra tấn dã man của giặc, bỏ lại 7 chị em tôi côi cút giữa đời. Theo con đường cách mạng của cha mẹ, 11 tuổi tôi đã xung phong làm công tác giao liên ở địa phương, với mong muốn cống hiến sức mình vì độc lập nước nhà”.

Ngay từ những bước chân đầu tiên trong hàng ngũ cách mạng, cô bé liên lạc nhỏ bé ấy đã nhiều lần đối mặt với cái chết khi dẫn đường cho cán bộ, đưa tin tức vượt qua vòng vây địch. Nhưng lần nào bà cũng giữ vững bình tĩnh, kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ.

Và vào ngày đầu tháng 11 năm 1963 đã trở thành một dấu mốc không thể phai mờ trong ký ức của người nữ chiến sĩ. Đó là ngày bà một mình đứng chắn trước đoàn 22 xe tăng Mỹ, cứu sống 8 đồng đội đang trọng thương. Nhắc lại ký ức ấy, trên gương mặt hằn dấu thời gian của bà bỗng sáng lên khí chất kiên trung. Bà chậm rãi kể:
“Hàng trăm lính ngụy quyết san bằng đám mía nơi 8 đồng chí đang ẩn nấp. Không còn cách nào khác, tôi nằm vật xuống khóc lóc, van xin rằng đám mía là miếng cơm của bảy chị em tôi. Chúng lao đến giật tóc, đạp vào mặt tôi. Tôi gượng dậy, nắm cổ tên chỉ huy hét lớn. Cuối cùng chúng chấp nhận đi đường khác. Ngay sau đó, tôi đưa các anh về chiến khu an toàn.”

Nhiều năm sau hòa bình lập lại, một trong tám chiến sĩ được bà cứu – ông Bàn Huy Tâm – đã vượt đường xa từ Tuyên Quang vào Quảng Nam để tìm người ân nhân năm xưa mà ông chưa từng nhìn rõ mặt. Sau mỗi dịp hạnh ngộ, cả hai lại ôm chầm lấy nhau nghẹn ngào.

Khi được hỏi về biệt danh thân thương “Ba Một” mà mọi người dành tặng, bà chỉ cười hiền và gạt đi, không muốn nhắc nhiều đến những mất mát trong quá khứ. Và sau chiến tranh, bà chỉ còn một con mắt, một chân, và cánh tay phải bị liệt. Nhưng khi ai đó vô tình nhắc tới, bà vẫn nở nụ cười bình thản:
“Nếu phải hy sinh cả mạng sống vì hòa bình cho đất nước, tôi cũng sẵn sàng.”

Với những cống hiến và sự hy sinh phi thường ấy, sau ngày giải phóng, Trần Thị Chính được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một sự ghi nhận xứng đáng cho cuộc đời của người con gái đã hiến trọn tuổi trẻ và máu thịt cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn