ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN VIỆT NAM NGUYỄN THỊ ÚT

Trong dòng chảy lịch sử đầy máu lửa của dân tộc Việt Nam, có những người phụ nữ tưởng chừng bình dị nhưng lại làm nên những điều phi thường. Họ là những “bông hồng thép” đứng giữa lằn ranh sống – chết của chiến trường. Trong số ấy, người dân Trà Vinh mãi tự hào về Nguyễn Thị Út – Út Tịch, một phụ nữ bình dị nhưng có sức mạnh phi thường, đã trở thành biểu tượng bất khuất của phụ nữ Nam Bộ thời hoa lửa.
Quê hương, tuổi thơ và con đường đến với cách mạng
Nguyễn Thị Út sinh trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Tam Ngãi, quận Cầu Kè, tỉnh Cần thơ. Dưới thời Mỹ ngụy là xã Tam Ngãi, quận Cầu Kè, tỉnh Vĩnh Bình. Trước đây là là xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè tỉnh Trà Vinh. Từ nhỏ, Út đã phải sống trong nỗi cơ cực của thời nước mất nhà tan. Mới 13 tuổi, cha mất, Út phải đi ở đợ cho nhà địa chủ. Nhờ sự giúp đỡ của cán bộ Việt Minh, Út được chuộc thân, thoát khỏi kiếp nô tỳ.
Những ngày chạy giặc, đào hầm bí mật, đi giao liên cùng du kích đã gieo vào lòng cô gái nhỏ tinh thần yêu nước và sự căm thù giặc sâu sắc. Út lớn lên bằng ý chí mạnh mẽ và tinh thần quật cường của người phụ nữ Nam Bộ. Bởi vậy, khi giặc Pháp tái chiếm Nam Bộ, Út đã không ngần ngại khẳng định:
“Nó đánh mình, mình đánh nó!”
Dù tuổi còn nhỏ, Út vẫn hoạt động giao liên, trinh sát, tham gia Chiến dịch Cầu Kè (1949), góp phần quan trọng trong các trận đánh tiêu biểu như: Chiến dịch Cầu Kè (1949), chiến dịch Rạch Cách, bót Bến Cát,.. giúp lực lượng Việt Minh gây nhiều thiệt hại cho địch.
Người mẹ cầm súng – chiến đấu giữa bom đạn và tình mẹ
Sau khi lập gia đình với ông Lâm Văn Tịch, Út Tịch vẫn tiếp tục tham gia du kích địa phương. Bà vừa làm vợ, vừa làm mẹ của nhiều con nhỏ, nhưng vẫn đảm đương mọi công tác: giao liên, trinh sát, binh vận và trực tiếp chiến đấu. Bà trở thành hình ảnh độc đáo của chiến trường Nam Bộ “một tay bồng con, một tay cầm súng”
Những năm đầu kháng chiến chống Mỹ, khi tiếng bom dội xuống đồng bằng Trà Vinh – Vĩnh Bình, Út Tịch vẫn kiên cường xin ra trận dù đang mang thai hoặc còn phải nuôi con nhỏ. Ba lô của bà chỉ có ít đạn, một con dao và… một đứa con. Nhưng bà vẫn cùng đồng đội vượt sông, băng đồng, luồn rừng để đánh giặc.
Các cán bộ kể lại “Chị Út đánh giặc như đàn ông, gan không ai bằng”. Út Tịch từng chỉ huy một tổ du kích toàn nữ, bí mật ém quân, gài mìn, diệt ác ôn, giải cứu đồng bào trong nhiều cuộc càn quét. Bà có tài binh vận, thuyết phục lính địch bỏ ngũ, và là trinh sát mưu trí, nhiều lần giúp bộ đội diệt bót lấy súng mà không tốn một viên đạn.
Trong cuộc đời chiến đấu ngắn ngủi nhưng rực sáng, bà Út Tịch đã lập nhiều chiến công:tham gia 23 trận đánh lớn nhỏ, thu hơn 70 khẩu súng và nhiều vũ khí; Tiêu diệt, làm tan rã nhiều toán địch; vận động nhiều binh lính bỏ ngũ quay về với nhân dân; luôn đi đầu trong các trận tập kích Cồn Tàu, Đồng Tranh, chiến khu Trà Vinh – Vĩnh Bình.
Trong trận chiến năm 1965 bên bờ kinh Ba Động, khi đơn vị bị bao vây, Út Tịch đã dũng cảm liều mình cứu thương binh ra ngoài. Bà bị trúng mảnh pháo nặng, nhưng vẫn cắn răng giữ chặt khẩu súng cho đến khi đồng đội rút hết an toàn.
Năm 1964, bà được kết nạp vào Đảng, giữ chức xã đội phó, và được tuyên dương là Anh hùng Lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam. Bà hy sinh trong đợt oanh kích intens của địch vào thời chiến, để lại niềm thương tiếc sâu sắc cho đồng đội và nhân dân quê hương.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Lời dạy của Bác Hồ và tinh thần phụ nữ Việt Nam
Hình ảnh và hành động của bà Út Tịch không tách rời khỏi truyền thống lớn lao của phụ nữ Việt Nam mà Bác Hồ đã khẳng định. Như Bác từng viết trong thư gửi phụ nữ toàn quốc: “Phụ nữ Việt Nam ta sẵn có truyền thống đấu tranh anh dũng và lao động cần cù. Trong kháng chiến, phụ nữ ta từ Bắc đến Nam đều hăng hái tham gia đánh giặc cứu nước (...)”
Lời dạy của Bác làm nền tảng đạo đức và tinh thần cho những người như Út Tịch — những phụ nữ vừa làm tròn thiên chức gia đình vừa góp sức hiến dâng cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Hình tượng bà là thực chứng sống động cho lời dạy ấy: nêu gương cả tinh thần chiến đấu lẫn lao động cần cù, nhân hậu.
Tác phẩm nghệ thuật hóa cuộc đời: Người mẹ cầm súng vàMẹ vắng nhà
Cuộc đời và phẩm chất của Út Tịch đã được nhà văn Nguyễn Thikhắc họa sâu sắc trong tác phẩm “Người mẹ cầm súng”. Tác phẩm dựng nên hình tượng một người mẹ tảo tần mà thép, một chiến sĩ vừa “đảm việc nhà” vừa “đảm việc nước”. Nguyễn Thi, bằng ngòi bút giàu cảm xúc và nhân văn, đã làm cho câu chuyện đời thường của một bà mẹ chiến sĩ trở thành biểu tượng nghệ thuật — vừa gần gũi vừa lớn lao.
Từ cuốn sách ấy, đạo diễn Nguyễn Khánh Dư đã chuyển thể thành bộ phim “Mẹ vắng nhà” — một phim thuộc dòng tâm lý-chiến tranh-thiếu nhi, tái hiện cuộc sống của những đứa trẻ lớn lên trong thời chiến, khi người mẹ vắng nhà vì nghĩa vụ kháng chiến. Phim không chỉ khắc họa nỗi đau, sự thiếu thốn mà còn tôn vinh tình yêu thương, tinh thần kiên cường và niềm tin về tương lai, giúp câu chuyện của Út Tịch đi vào đời sống văn hóa đại chúng và lòng người.
Tác phẩm văn học và điện ảnh đã góp phần giữ gìn ký ức lịch sử, truyền cảm hứng cho thế hệ sau hiểu hơn giá trị hy sinh của phụ nữ trong chiến tranh, cũng như giúp nhân dân gần hơn với chân dung nữ anh hùng.
Ý nghĩa lịch sử và bài học cho thế hệ hôm nay
Nhắc đến Út Tịch là nhắc đến hình tượng người phụ nữ Nam Bộ:
mộc mạc – chân chất – đanh thép – giàu nghĩa tình. Bà không chỉ là chiến sĩ gan dạ mà còn là người mẹ yêu thương con, yêu thương đồng đội, sống trọn tình trọn nghĩa. Lời dạy của Bác, tiếng súng và những trang văn nghệ đã kết hợp thành một di sản tinh thần: nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Tổ quốc được đánh đổi bằng máu và hy sinh; Hòa bình hôm nay là kết quả của lòng yêu nước cháy bỏng; Trách nhiệm với quê hương không bao giờ là chuyện của riêng ai.
Các khu tưởng niệm, con đường mang tên bà ở Trà Vinh là lời tri ân của quê hương với người nữ anh hùng đã sống và chiến đấu trọn vẹn cho đất nước. Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Thị Út – Út Tịch không chỉ là một trang sử đẹp giữa thời hoa lửa, mà còn là biểu tượng bất khuất của phụ nữ Việt Nam — minh chứng sống cho lời dạy của Bác và cho sức mạnh chuyển tải của văn học, điện ảnh. Khi đất nước cần, một người mẹ nghèo cũng có thể trở thành anh hùng.
Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Thị Út – Út Tịch không chỉ là một trang sử của thời hoa lửa, mà còn là bản anh hùng ca về phụ nữ Việt Nam. Đó là sự kết nối giữa lời dạy của Bác, trang viết của Nguyễn Thi, bộ phim “Mẹ vắng nhà”, và những chiến công đời thực của một người mẹ, một chiến sĩ. Từ bùn đất nghèo khó của Long Vĩnh, Út Tịch đã bước lên đài vinh quang của lịch sử, để lại cho chúng ta một chân lý vĩnh hằng “Tổ quốc không bao giờ quên những người đã lấy tình mẫu tử làm điểm tựa để trở thành anh hùng”.



