Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Võ Thị Sáu
Cuộc đời, quá trình hoạt động và chiến công của anh hùng Võ Thị Sáu là một câu chuyện trọn vẹn về lòng yêu nước, trải dài từ tuổi thơ nghèo khó, giai đoạn chiến đấu oanh liệt cho đến những giây phút bất khuất trước họng súng kẻ thù.
Tuổi thơ và lòng yêu nước sớm hình thành (1933 - 1946)
Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng đất đỏ thuộc tỉnh Bà Rịa. Cha chị làm nghề đánh xe ngựa, còn mẹ bán bún bò tại chợ. Chứng kiến cảnh quê hương bị thực dân Pháp đàn áp, đô hộ, các anh trai của chị đã sớm tham gia vào lực lượng kháng chiến chống Pháp. Sống trong bầu không khí cách mạng của gia đình và quê hương, từ khi còn là một cô bé, chị đã hun đúc lòng căm thù giặc sâu sắc và mong muốn được cống hiến cho sự nghiệp giải phóng đất nước.
Tham gia cách mạng và những chiến công đầu đời (1947 - 1949)
Năm 1947, khi mới 14 tuổi, chị chính thức trốn nhà để tham gia vào đội Công an xung phong quận Đất Đỏ. Ban đầu, nhờ sự nhanh nhẹn và thông thuộc địa hình, chị được giao nhiệm vụ làm liên lạc, tiếp tế. Chị thường cải trang thành người đi chợ để vận chuyển thư từ, thuốc men và thực phẩm ra chiến khu cho bộ đội.
Sau một thời gian thử thách, chị được tin tưởng giao thực hiện các nhiệm vụ nguy hiểm hơn. Năm 1949, chị trực tiếp nhận lệnh tiêu diệt tên Cai tổng Tòng, một kẻ tay sai gian ác khét tiếng tại địa phương. Chị áp sát mục tiêu, ném lựu đạn giết chết hắn rồi nhanh chóng hòa vào đám đông trốn thoát. Tiếp đó, vào tháng 7 năm 1949, chị dũng cảm mang lựu đạn phá hoại cuộc mít tinh kỷ niệm Quốc khánh Pháp do chính quyền ngụy tổ chức tại quận lỵ Đất Đỏ, làm giải tán đám đông và bẻ gãy kế hoạch tuyên truyền của địch.
Bị bắt, tra tấn và giữ vững khí tiết (1950 - 1951)
Tháng 5 năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ bảo vệ đồng đội rút lui tại chợ Đất Đỏ, chị không may sa vào tay giặc. Thực dân Pháp đã đưa chị qua nhiều nhà tù như giam cứu Bà Rịa, khám Chí Hòa để tra tấn. Địch dùng nhiều hình phạt tàn khốc kết hợp dụ dỗ bằng vật chất, nhưng người thiếu nữ trẻ tuổi vẫn giữ vững lòng kiên trung, tuyệt đối không khai báo thông tin của tổ chức. Không thể khuất phục được chị, tòa án quân sự Pháp đã mở phiên tòa xét xử và kết án tử hình chị khi chị chưa đầy 18 tuổi, vi phạm luật pháp quốc tế lúc bấy giờ.
Những ngày cuối cùng và sự hy sinh bất tử tại Côn Đảo (1952)
Lo sợ phong trào đấu tranh của nhân dân Sài Gòn phản đối bản án, đầu năm 1952, thực dân Pháp bí mật chuyển chị ra nhà tù Côn Đảo để thi hành án.
Vào rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, giặc Pháp đưa chị ra bãi bắn. Trước họng súng của kẻ thù, chị đã từ chối giẻ bịt mắt để được nhìn thấy đất nước đến phút cuối cùng. Chị ung dung cài một bông hoa tươi lên tóc, ngẩng cao đầu và hát vang bài Tiến quân ca. Khi tên chỉ huy hô bắn, chị vẫn hiên ngang hô vang những lời khẩu hiệu yêu nước cuối cùng trước khi ngã xuống. Sự hy sinh của chị ở tuổi 19 đã trở thành biểu tượng bất tử cho tinh thần cách mạng và lòng dũng cảm của thế hệ trẻ Việt Nam.



