Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Võ Thị Sáu
Võ Thị Sáu (1933 – 1952) là một trong những biểu tượng bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam trong công cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Chị sinh ra tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay thuộc huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu) trong một gia đình nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước.
Lớn lên trong bối cảnh quê hương bị giặc tàn phá, tận mắt chứng kiến sự tàn ác, cướp bóc của kẻ thù, hạt giống cách mạng đã sớm nảy mầm trong trái tim người thiếu nữ Đất Đỏ. Năm 1947, khi mới 14 tuổi, chị Sáu đã chính thức đi theo con đường cách mạng, trở thành nữ chiến sĩ trinh sát của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Dù tuổi đời còn rất trẻ, chị đã bộc lộ sự mưu trí, lanh lẹ và lòng dũng cảm phi thường. Chị nhiều lần xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ giao liên, bí mật nắm bắt tình hình địch và tiếp tế cho lực lượng kháng chiến, trở thành một “hạt tiêu” vô cùng lợi hại của quân dân ta lúc bấy giờ.
Những chiến công của chị gắn liền với các trận đánh táo bạo ngay trong lòng địch. Tiêu biểu nhất là vào dịp kỷ niệm Quốc khánh Pháp (14/7/1948), chị đã dũng cảm mang lựu đạn trà trộn vào đám đông, ném vào nơi tập trung của sĩ quan và binh lính Pháp, làm thương vong nhiều tên địch và phá hủy hoàn toàn cuộc mít tinh giả tạo của chúng. Hành động quả cảm này đã gây tiếng vang lớn, làm nức lòng quân dân địa phương. Không dừng lại ở đó, đến tháng 2 năm 1950, trong một lần nhận nhiệm vụ tiêu diệt hai tên ác ôn khét tiếng là cai tổng Tòng và cảnh sát Tuần, chị Sáu đã dũng cảm tiếp cận và ném lựu đạn về phía địch. Không may, lựu đạn không nổ và chị bị giặc Pháp bắt ngay tại trận.
Từ đây, cuộc đời của người thiếu nữ Đất Đỏ rẽ sang một trang mới đầy máu và nước mắt nhưng cũng ngời sáng khí tiết kiên trung. Bị giam cầm tại các nhà tù khét tiếng như xà lim Đất Đỏ, khám đường Bà Rịa, rồi đến Khám lớn Sài Gòn, chị phải chịu đựng vô vàn những đòn tra tấn tàn khốc của kẻ thù. Chúng dùng mọi thủ đoạn từ đòn roi, tra tấn thể xác cho đến dụ dỗ bằng vật chất, nhưng tất cả đều bất lực trước ý chí sắt đá của cô gái 17 tuổi. Chị Sáu không hề hé răng khai báo nửa lời, quyết tâm bảo vệ tổ chức cách mạng. Bất lực và tức tối trước sự kiên cường của chị, thực dân Pháp đã mở phiên tòa quân sự, bỉ ổi tuyên án tử hình Võ Thị Sáu. Bản án này đã gây chấn động và vấp phải sự phản đối dữ dội từ dư luận cả trong và ngoài nước, bởi việc kết án tử hình một trẻ vị thành niên là vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế.
Lo sợ trước làn sóng phẫn nộ của quần chúng, thực dân Pháp không dám hành quyết chị tại đất liền mà quyết định đày chị ra “địa ngục trần gian” Côn Đảo để bí mật thi hành án. Tại đây, trong những ngày cuối đời xà lim án chém, chị Sáu vẫn giữ nụ cười lạc quan, yêu đời và luôn hát vang những bài ca cách mạng để động viên tinh thần các bạn tù.
Sáng sớm ngày 23 tháng 1 năm 1952, chị Sáu bị đưa ra bãi Hàng Dương để thi hành án tử. Hình ảnh người con gái Đất Đỏ hiên ngang bước đi giữa hai hàng lính, khuôn mặt bình thản, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt kiên định đã trở thành một tượng đài bất tử. Khi tên cố đạo bước tới định làm phép rửa tội, chị đã dõng dạc nói: “Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành hình tôi đây mới là kẻ có tội”. Đứng trước họng súng của kẻ thù, chị kiên quyết từ chối bịt mắt với câu nói nổi tiếng: “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và để tôi có đủ can đảm nhìn thẳng vào họng súng của các người!”.
Ngay sau đó, chị cất cao tiếng hát bài “Tiến quân ca”. Tiếng hát hào hùng, bi tráng của chị vang vọng khắp không gian bãi Hàng Dương, lấn át cả tiếng súng chát chúa của kẻ thù. Chị ngã xuống khi tiếng hô “Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!” vẫn còn vang vọng đất trời.
Sự hy sinh anh dũng của Võ Thị Sáu khi mới tròn 19 tuổi đã hóa thành ngọn lửa rực sáng, tiếp thêm sức mạnh cho hàng triệu người con đất Việt xông lên đánh đuổi quân thù. Chị đã sống một cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng oanh liệt. Năm 1993, Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã trân trọng truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngày nay, hình tượng người con gái kiên cường vĩnh viễn sống mãi trong trái tim người dân Việt Nam. Khí phách của chị hòa quyện vào dáng hình đất nước, giống như loài hoa lê-ki-ma luôn nở những nụ hoa thơm ngát, nhắc nhở thế hệ mai sau về cái giá của độc lập, tự do và một tuổi xuân đã dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.
Thông điệp từ “thời hoa lửa”
Những câu chuyện về Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Võ Thị Sáu không chỉ là ký ức lịch sử, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, y chí quật cường . Trong thời hoa lửa của dân tộc, chị đã quyết định dành cả “tuổi xuân” để chiên đấu vì Tổ quốc.
Đó là lựa chọn, ý chí của một người thanh niên yêu nước , một chiến sĩ, một người con ưu tú của dân tộc Việt Nam.
Ngày nay, khi hòa bình đã lập lại, những hy sinh và cống hiến của các thế hệ đi trước càng nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng giá trị của độc lập, tự do. Mỗi đoàn viên, sinh viên cần tiếp bước tinh thần ấy bằng việc học tập tốt, rèn luyện đạo đức, phát huy sáng tạo và đóng góp cho sự phát triển của đất nước.
“Thời hoa lửa” đã đi qua, nhưng ngọn lửa yêu nước, tinh thần của những nhân chứng lịch sử như Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Võ Thị Sáu



