ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN VÕ THỊ TẦN
Nữ anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Cựu Thanh niên xung phong Võ Thị Tần (sinh năm 1944 tại Hà Tĩnh) là một trong mười đóa hoa bất tử của Ngã ba Đồng Lộc. Chị là Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong, mang trong mình tinh thần quả cảm và sự hy sinh cao cả của tuổi trẻ xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Sự ra đi anh dũng của chị cùng 9 nữ đồng đội vào ngày 24 tháng 7 năm 1968 đã trở thành biểu tượng rực rỡ cho lòng yêu nước, hóa thân thành huyền thoại thiêng liê
Ngã ba Đồng Lộc những năm tháng ấy là nơi hàng vạn quả bom cày xới đất đá không kể ngày đêm. Giữa chốn khói lửa ngút trời đó, Võ Thị Tần cùng chín người em trong tiểu đội của mình vẫn kiên cường bám trụ với khẩu hiệu "Máu có thể chảy, tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ tắt". Với vai trò là người chị cả, chị luôn giành lấy những phần việc hiểm nguy nhất, san lấp hố bom dưới làn mưa bom bão đạn và truyền ngọn lửa lạc quan để tiếng hát của các chị vẫn vút cao lấn át cả tiếng đạn rền. Ngay cả trong bức thư cuối cùng gửi mẹ, chị Tần vẫn chan chứa niềm tự hào và tình yêu quê hương, tuyệt nhiên không một lời than vãn về sự khốc liệt của chiến tranh. Vào cái ngày định mệnh 24 tháng 7 năm 1968, khi cả tiểu đội đang nỗ lực hết mình thông đường cho những chuyến xe ra tiền tuyến, một quả bom tàn khốc đã rơi trúng hầm chữ A. Trận bom ấy đã vùi lấp đi mười đóa hoa thanh xuân khi chưa một ai kịp lập gia đình, tạc vào lịch sử một khối kiêu hãnh bất khuất về một thế hệ sẵn sàng hiến dâng trọn vẹn tuổi trẻ cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc.


