ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG PHAN ĐÌNH GIÓT (1922 - 1954)
Có những người lính ra đi không phải để trở thành tro bụi, mà để trở thành một phần của sự sống trong người ở lại. Anh hùng Phan Đình Giót là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ thanh niên Việt Nam trưởng thành trong bão táp cách mạng, sống và chiến đấu bằng lý tưởng giản dị mà cao cả: dốc cạn máu xương cho đồng đội tiến lên, giữ lấy độc lập cho Tổ quốc.
Sinh ra từ vùng quê nghèo Cẩm Xuyên - Hà Tĩnh, giữa chiến trường Điện Biên Phủ "năm cửa ô" khốc liệt, khi khoác lên mình bộ quân phục với đôi vai dày dạn sương gió, anh ra đi với ý chí sắt đá của một người bộc phá viên. Nhưng cuối cùng, anh đã nằm lại nơi cứ điểm Him Lam để ước mơ của hàng triệu người khác được trọn vẹn: "Ước mơ đất nước được hòa bình". Người lính ấy biết dùng lòng quả cảm để chế ngự nỗi đau thương tích, dùng niềm tin tất thắng để sưởi ấm những đêm trắng "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt". Tinh thần ấy không phải là sự bồng bột, mà là một bản lĩnh kiên định, là một tâm hồn không biết cúi đầu trước mưa bom bão đạn của kẻ thù.
Khoảnh khắc Phan Đình Giót nén chịu những vết thương rách thịt, rướn người lao lên dùng lồng ngực mình lấp kín lỗ châu mai để dập tắt hỏa lực địch, anh chọn làm một người lính đúng nghĩa: gan lì, tận tụy và sẵn sàng hy sinh thân mình cho sự sống của đồng đội. Bằng hành động quả cảm vô song ấy, anh đã trở thành biểu tượng người anh hùng, tiếp thêm luồng sinh khí cho quân ta xông lên, cho những người đến sau động lực để viết tiếp câu chuyện hòa bình ấy.
Ngày hòa bình, mỗi khi nhắc về câu chuyện về người chiến sĩ Phan Đình Giót, ta hiểu rằng Lịch sử không chỉ là những con số khô khan, chúng được viết nên bởi máu và nước mắt. Bởi thế, mỗi người chúng ta cần có trách nhiệm gìn giữ, trân trọng và tiếp nối giá trị lịch sử cao quý ấy.



