ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG PHÙNG QUANG THANH – NGƯỜI TRUNG ĐỘI TRƯỞNG Ở ĐIỂM CAO ĐƯỜNG 9
háng 2 năm 1971.
Chiến trường Đường 9 - Nam Lào bước vào những ngày vô cùng căng thẳng. Quân Mỹ và quân đội Sài Gòn mở cuộc hành quân Lam Sơn 719 nhằm cắt đứt tuyến vận chuyển chiến lược của ta trên đường Trường Sơn. Đây là một trong những cuộc đọ sức lớn và ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Giữa chiến trường ấy có một người lính trẻ mới ngoài hai mươi tuổi.
Đó là Phùng Quang Thanh, khi ấy đang là Trung đội trưởng thuộc Đại đội 9, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 64, Sư đoàn 320.
Ông chưa phải là một vị tướng.
Chưa có những quân hàm cao.
Chỉ là một người chỉ huy cấp trung đội, cùng những người lính của mình đứng trước một nhiệm vụ tưởng như rất đơn giản nhưng vô cùng khắc nghiệt: giữ bằng được một điểm cao giữa chiến trường Đường 9 - Nam Lào.
ĐIỂM CAO NGÀY 11-2-1971
Ngày 11 tháng 2 năm 1971.
Trận chiến diễn ra dữ dội.
Điểm cao trở thành nơi thử thách ý chí của những người lính trẻ. Địch liên tục tổ chức tiến công, tìm cách chiếm giữ vị trí có ý nghĩa quan trọng trên chiến trường.
Ở đó, người Trung đội trưởng Phùng Quang Thanh không chỉ chỉ huy từ phía sau.
Ông cùng chiến sĩ trực tiếp bám trụ trận địa.
Trong chiến tranh, một người chỉ huy có thể đưa ra mệnh lệnh từ sở chỉ huy. Nhưng với những người lính ở tuyến đầu, điều họ cần nhất đôi khi lại là nhìn thấy người chỉ huy của mình vẫn đang ở bên cạnh.
Và Phùng Quang Thanh đã ở đó.
Giữa tiếng bom đạn, ông cùng đồng đội kiên cường giữ chốt.
Mỗi giờ trôi qua là một lần thử thách.
Mỗi đợt tiến công bị đẩy lùi lại đặt ra một câu hỏi mới: liệu những người lính trẻ ấy có thể tiếp tục giữ được điểm cao hay không?
Câu trả lời nằm trong chính sự bền bỉ của họ.
Không rời trận địa. Không để mất vị trí. Không bỏ lại đồng đội.
Trận đánh ấy trở thành một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời binh nghiệp của Phùng Quang Thanh.
ANH HÙNG GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Sau những trận chiến ở Đường 9 – Nam Lào, tên tuổi Phùng Quang Thanh được nhắc đến như một cán bộ chỉ huy trẻ có bản lĩnh và tinh thần chiến đấu kiên cường.
Điều đáng nói là ông không trưởng thành từ những con đường bằng phẳng.
Từ năm 1967, ông nhập ngũ khi mới 18 tuổi. Chỉ sau vài năm, từ người chiến sĩ, ông lần lượt trở thành tiểu đội trưởng, trung đội trưởng, đại đội trưởng. Trong những năm tháng chiến đấu, ông có mặt tại các chiến trường Quảng Trị và Nam Lào.
Ngày 11/2/1971 trở thành một trong những dấu mốc làm nên hình ảnh người chỉ huy Phùng Quang Thanh.
Sau này, khi nhắc lại ông, những người từng công tác trong quân đội thường nhắc đến một vị tướng “trưởng thành qua chiến đấu” – từ một người lính, từng bước đi lên qua thực tiễn chiến trường để sau này trở thành Đại tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.
TỪ MỘT ĐIỂM CAO ĐẾN MỘT CUỘC ĐỜI
Có lẽ, điều sâu sắc nhất trong câu chuyện về Phùng Quang Thanh không nằm ở quân hàm Đại tướng sau này.
Mà nằm ở hình ảnh một người lính trẻ đứng giữa chiến trường năm 1971.
Khi ấy, ông chưa biết tương lai của mình sẽ đi đến đâu.
Ông cũng không thể biết rằng nhiều năm sau, mình sẽ trở thành người đứng đầu Bộ Quốc phòng.
Trước mắt ông khi đó chỉ có nhiệm vụ của ngày hôm nay, những người đồng đội bên cạnh và mảnh đất mà đơn vị được giao giữ.
Chính những ngày tháng như thế đã tôi luyện một thế hệ cán bộ quân đội.
Họ trưởng thành không chỉ qua sách vở, mà qua chiến trường.
Qua những lần đứng trước thử thách.
Qua trách nhiệm với từng người lính dưới quyền.
Và qua những mất mát không thể nào quên.
Từ điểm cao Đường 9 năm 1971, con đường binh nghiệp của Phùng Quang Thanh còn kéo dài qua nhiều thập kỷ.
Nhưng dù sau này đứng ở cương vị nào, dấu ấn của người Trung đội trưởng năm xưa vẫn là một phần quan trọng trong cuộc đời ông.
Bởi một vị tướng được làm nên không chỉ từ những quân hàm, mà từ những năm tháng đã từng đứng cùng người lính ở nơi gian khó nhất.
Và trên chiến trường Đường 9 – Nam Lào năm ấy, một người lính trẻ đã bắt đầu viết nên câu chuyện của cuộc đời mình - bằng lòng dũng cảm, bằng trách nhiệm với đồng đội và bằng sự kiên cường của một thế hệ đã đi qua chiến tranh.


