Anh hùng Lực lượng vũ trang TẠ THỊ KIỀU NỮ
Tháng 11/1965, từ chiến trường miền Nam đầy bom đạn, nữ Anh hùng Tạ Thị Kiều có mặt tại Hà Nội. Sau những năm tháng chiến đấu ở Bến Tre, chuyến ra Bắc không chỉ là một niềm vinh dự, mà còn đưa bà đến một cuộc gặp mà về sau, mỗi lần nhắc lại, ký ức vẫn nguyên vẹn như ngày đầu.
Khi ấy, Tạ Thị Kiều vừa được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Bà cùng các đại biểu tiêu biểu của miền Nam ra thăm miền Bắc và được vào Phủ Chủ tịch gặp Bác Hồ. Cả đoàn đã tự nhủ sẽ giữ bình tĩnh, không khóc khi gặp Bác. Nhưng lời hứa ấy nhanh chóng tan biến khi Người bước đến.
Những người con từ miền Nam xa xôi ôm lấy Bác và bật khóc. Đó không chỉ là sự xúc động của một cuộc gặp, mà còn là nỗi nhớ của những người đang chiến đấu ở nơi chiến trường đối với người đứng đầu đất nước.
Trong thời gian ở miền Bắc, Tạ Thị Kiều được gặp Bác nhiều lần, có lần được Người mời dùng cơm và ân cần hỏi chuyện về chiến trường miền Nam. Bác hỏi về đồng bào, về cuộc chiến đấu và những khó khăn mà người dân nơi ấy đang trải qua. Với bà, điều còn lại sau những cuộc gặp không phải là sự trang trọng của Phủ Chủ tịch, mà là cảm giác gần gũi, ấm áp của một người cha dành cho những người con vừa trở về từ chiến trường.
Một bức ảnh chụp ngày 11/11/1965 ghi lại khoảnh khắc Bác Hồ trò chuyện với Tạ Thị Kiều và các đại biểu miền Nam. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, bức ảnh vẫn giữ lại một lát cắt đặc biệt của lịch sử: những người từ hai đầu đất nước gặp nhau trong những năm tháng chia cắt, nhưng tình cảm thì chưa bao giờ cách xa.
Sau chuyến đi, Tạ Thị Kiều tiếp tục mang hình ảnh miền Nam đến với bạn bè quốc tế trong những chuyến công tác ở nhiều nước. Nhưng có lẽ, trong ký ức của bà, Hà Nội năm 1965 và những lần được gặp Bác vẫn là một phần ký ức không thể thay thế.
Bà ra Bắc với niềm tự hào của một người lính được tuyên dương. Nhưng khi trở về miền Nam, bà mang theo một điều giản dị hơn: hơi ấm của một cuộc gặp, đủ để nâng đỡ niềm tin của người chiến sĩ giữa những năm tháng chiến tranh.



