Bài viết

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG TRẦN BÌNH – BẢN ANH HÙNG CA CỦA TUỔI TRẺ KIÊN TRUNG

Trong những năm tháng hào hùng của dân tộc, khi cao nguyên Đà Lạt không chỉ là vùng đất thơ mộng mà còn là nơi dậy sóng của phong trào đấu tranh yêu nước, đã có biết bao con người âm thầm dấn thân, sống và chiến đấu cho lý tưởng độc lập dân tộc; và trong dòng chảy ấy, hình ảnh Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Trần Bình – người chiến sĩ trẻ tuổi kiên trung, dũng cảm – đã trở thành một biểu tượng sáng ngời của tuổi trẻ thời hoa lửa. Hàng năm, cứ đến ngày 27/7 – Ngày Thương binh Liệt sĩ, nhân d

Lâm Đồng28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng hào hùng của dân tộc, khi cao nguyên Đà Lạt không chỉ là vùng đất thơ mộng mà còn là nơi dậy sóng của phong trào đấu tranh yêu nước, đã có biết bao con người âm thầm dấn thân, sống và chiến đấu cho lý tưởng độc lập dân tộc; và trong dòng chảy ấy, hình ảnh Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Trần Bình – người chiến sĩ trẻ tuổi kiên trung, dũng cảm – đã trở thành một biểu tượng sáng ngời của tuổi trẻ thời hoa lửa. Hàng năm, cứ đến ngày 27/7 – Ngày Thương binh Liệt sĩ, nhân dân cả nước lại lắng lòng tưởng nhớ đến các anh hùng liệt sĩ – những con người đã hi sinh cả tuổi thanh xuân, cái tuổi đẹp nhất của đời người để dâng hiến cho độc lập, tự do của Tổ quốc; trong dòng chảy ký ức thiêng liêng ấy, có những con người tuổi đời còn rất trẻ, đã gác lại mọi ước mơ, hạnh phúc riêng tư để chọn con đường dấn thân vì đất nước, và Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Trần Bình chính là một trong những biểu tượng tiêu biểu của thế hệ thanh niên thời hoa lửa như thế.

Mỗi dịp tháng Bảy về, những cựu tù Nhà lao thiếu nhi Đà Lạt lại hướng trái tim mình về những đồng đội năm xưa, nhớ về anh Trần Bình – người con của quê hương cách mạng xã Điện Hồng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, người đã gửi lại một phần máu xương của mình trên mảnh đất Lâm Đồng. Sinh ra và lớn lên trong một vùng đất giàu truyền thống yêu nước, dù tuổi còn nhỏ nhưng Trần Bình đã sớm giác ngộ cách mạng từ khi mới 13 tuổi, trong bối cảnh chiến tranh ác liệt khi địch liên tục tổ chức các cuộc càn quét, bắt bớ cán bộ, chiến sĩ, nhiều cơ sở cách mạng bị lộ, nhiều người bị tù đày, trong đó có cả những thiếu niên như anh. Tháng 6 năm 1969, khi đang hoạt động trong Đội biệt động nội thành Đà Nẵng, anh bị địch bắt và giam giữ tại Ty cảnh sát Gia Long, sau đó bị áp giải về tận nhà lục soát, phát hiện nhiều tài liệu, hồ sơ, áp phích, rồi bị đưa sang Trung tâm thẩm vấn Thanh Bình, nơi anh phải chịu đựng những đòn tra tấn dã man, những hình thức đánh đập tàn bạo nhưng vẫn một mực kiên cường, không khai báo, giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng; trước ý chí sắt đá đó, kẻ thù không thể khuất phục được anh, buộc phải ghép tội “phản nghịch chống chế độ quốc gia” và tuyên án 6 năm tù khổ sai, giam giữ anh tại nhà lao Kho Đạn. Đầu năm 1971, anh bị chuyển cùng nhiều tù thiếu nhi vào Nhà lao thiếu nhi Đà Lạt – nơi được ví như “địa ngục trần gian” đối với những chiến sĩ nhỏ tuổi, nhưng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, Trần Bình đã không gục ngã mà còn trở thành người truyền lửa cách mạng, trực tiếp giảng dạy, phổ biến Điều lệ Đoàn thanh niên nhân dân cách mạng miền Nam cho anh em trong khu giam, đồng thời tham gia trong ban chỉ đạo xây dựng các chương trình hành động, tổ chức các phong trào đấu tranh như chống chào cờ, phá kềm, diệt ác, vượt ngục, nổi dậy làm chủ nhà lao, thể hiện vai trò tiên phong, bản lĩnh và tinh thần bất khuất của mình.

Theo lời kể của các cựu tù, trong lịch sử Nhà lao thiếu nhi Đà Lạt có 7 lần vượt ngục, nhưng cuộc vượt ngục lần thứ 6 là cuộc vượt ngục đông nhất, táo bạo nhất và thành công nhất, được đánh giá là “đầy ấn tượng, bản lĩnh không kém người lớn”, và trong đó, Trần Bình chính là người giữ vai trò thủ lĩnh; đêm 7 rạng ngày 8 tháng 5 năm 1973, sau khi giám thị điểm danh, anh đã chia anh em thành 3 tổ, phân công nhiệm vụ cụ thể, tổ chức cho 13 tù nhân bí mật khoét trần nhà vệ sinh từ trước, trổ nóc, dùng dây thừng tuột ra ngoài, vượt qua vườn su su, rạch hàng rào kẽm gai hướng ra đường xe lửa trong điều kiện ánh đèn pha canh gác nghiêm ngặt. Dù trong quá trình vượt ngục có hai người bị lạc và bị bắt lại, nhưng 11 người còn lại đã được nhân dân và cơ sở cách mạng giúp đỡ, đưa về an toàn, khẳng định rõ vai trò tổ chức, lãnh đạo mưu trí và dũng cảm của Trần Bình – người không chỉ là thủ lĩnh mà còn là chỗ dựa tinh thần cho anh em tù thiếu nhi.

Sau khi thoát khỏi nhà lao, anh cùng các đồng đội được bổ sung vào đơn vị 850 thuộc Thị đội Đà Lạt, làm nhiệm vụ giao liên trong điều kiện chiến trường vô cùng khó khăn, thiếu thốn, nhưng với tinh thần kiên trung, anh nhiều lần hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Trong quá trình công tác, anh nhiều lần bị thương, tháng 7 năm 1973 anh bị địch phục kích, bị thương ở bụng, được đưa về hậu phương điều trị, nhưng vừa lành vết thương, anh lại tiếp tục trở về đơn vị, không ngại gian khổ, hiểm nguy. Đến chuyến công tác tháng 4 năm 1974, khi đoàn công tác hơn 20 người chuẩn bị đi lấy lương thực trong điều kiện chiến trường thiếu thốn, bất ngờ rơi vào ổ phục kích của địch, giữa làn đạn bắn như mưa, anh cùng đồng đội nhanh chóng tản ra chiến đấu, dùng hỏa lực chống trả để bảo toàn lực lượng, nhưng trước tương quan lực lượng chênh lệch, đơn vị buộc phải rút lui. Sau khi về điểm tập kết, không thấy anh Bình và một số đồng đội trở về, đoàn đã quay lại tìm kiếm và chứng kiến một cảnh tượng đau lòng: thân thể anh đầy vết đạn, hai chân gãy lìa, anh đã anh dũng hy sinh giữa chiến trường, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội. Trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, anh em chỉ kịp gói thi hài anh trong tấm nylon, chôn cất vội vàng giữa rừng rồi tiếp tục hành quân. Mãi đến sau ngày giải phóng, hài cốt anh mới được quy tập về Nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Lâm Đồng, và đến năm 2008, đồng đội mới có thể đưa mẹ anh vào Đà Lạt gặp lại con trai mình.

Ngày nay, khi đến tham quan di tích Nhà lao thiếu nhi Đà Lạt, nghe kể về cuộc đời và sự hy sinh của anh Trần Bình, hầu hết mọi người đều xúc động, tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện và cống hiến để xứng đáng với những hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh. Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Trần Bình không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh mà còn là bản anh hùng ca bất tử của tuổi trẻ Việt Nam, là biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng hiến dâng tất cả cho Tổ quốc, để từ đó nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp nối ngọn lửa lý tưởng mà thế hệ cha anh đã thắp lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn