Anh hùng lực lượng vũ trang Trương Thành Công: Người chiến sĩ 19 tuổi và bản hùng ca nơi đất thép.
Đây là bản lược thuật lại cuộc đời và sự hy sinh bi tráng của Anh hùng liệt sĩ Trương Thành Công, hòa quyện giữa vẻ đẹp hồi sinh của đất và khí phách bất tử của người chiến sĩ. Tác phẩm khắc họa chiều sâu tâm hồn, lòng quả cảm và sự tri ân của hậu thế đối với những người đã ngã xuống vì bình yên của quê hương.
Những ngày cuối tháng Tư, khi những cơn mưa “vàng” tưới mát đất lành, vùng quê Long Tiên (Cai Lậy, Tiền Giang) lại bừng lên sắc xanh hy vọng, dịu dàng khép lại những ưu tư về những mùa hạn khát. Giữa khung cảnh yên bình của vùng đất từng là căn cứ địa kiên cường của Tỉnh ủy Mỹ Tho năm xưa, lòng người chợt lắng lại, bồi hồi nhắc nhớ về một huyền thoại – người anh hùng đã hóa thân vào dáng hình xứ sở.
Chúng tôi tìm về nhà má Phan Thị Vinh (thường gọi má Chín Vinh) tại ấp Mỹ Lợi A. Trong căn nhà nhỏ từng là nơi chở che, nuôi giấu bao cán bộ, chiến sĩ Đại đội bảo vệ Tỉnh ủy Mỹ Tho suốt những năm tháng khói lửa, hình ảnh người chiến sĩ An ninh vũ trang Trương Thành Công vẫn vẹn nguyên trong miền ký ức sâu thẳm của má. Nhắc đến ông, đôi mắt người mẹ già lại rưng rưng lệ: “Ngày ấy, nó ngã xuống khi tuổi đời còn quá đỗi thanh xuân...”.
Ông Phan Thành Lập, người con trai của má Chín, xúc động kể về người “em nuôi” cùng chung lý tưởng: “Tôi lớn tuổi hơn, được làm anh, nhưng cái gan dạ của Công thì người đời khó ai sánh kịp. Dẫu máu chảy đầm đìa, vết thương chi chít trên thân thể, nó vẫn chưa một lần chùn bước, quyết tiến về phía quân thù”. Giọng ông Lập nghẹn lại khi kể về giây phút bi tráng cuối cùng: khi sức cùng lực kiệt bên hàng rào bót giặc, ông bị bắt và chịu muôn vàn cực hình trước khi vùi xác nơi đất lạnh. Phải đợi đến ngày non sông thống nhất, hài cốt của người con anh hùng mới được tìm thấy, trở về yên nghỉ nơi quê mẹ.
Trương Thành Công – tên thật là Trương Thành Chơi, sinh năm 1954 tại xã Quơn Long, huyện Chợ Gạo. Chàng trai ấy sớm phải gác lại đèn sách, rời tay cày tay cuốc để thoát ly theo cách mạng từ năm 15 tuổi. Từ một trinh sát huyện, ông trở thành chiến sĩ quả cảm của Đại đội bảo vệ Tỉnh ủy Mỹ Tho, nơi ông đã sống trọn vẹn những năm tháng rực lửa nhất đời mình. Trong suốt 4 năm, với hơn 60 trận đánh và hàng trăm tên địch bị tiêu diệt, ông đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù. Người đời nhớ mãi một Trương Thành Công luôn “bám đội hình trên cao”, bản lĩnh đến mức lạnh lùng, khiến quân giặc hoảng loạn trong thế trận giăng mắc bẫy lựu đạn của quân ta.
Trung tướng Nguyễn Việt Thành – người Đại đội trưởng năm xưa, vẫn không quên khoảnh khắc vĩnh hằng ấy: “Dẫu quần áo bốc cháy trên thân thể bị thương, Công vẫn không chọn đường lùi. Chính khí thế xông pha ấy đã trở thành ngọn lửa thiêng, tiếp sức cho đồng đội quyết tử đến ngày toàn thắng”.
Bốn mươi lăm năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, Long Tiên nay đã hồi sinh diệu kỳ từ những hố bom, những vết sẹo chất độc hóa học. Màu xanh của vườn cây trái hôm nay chính là lời hồi đáp đẹp nhất cho sự hy sinh của những người như anh hùng Trương Thành Công. Ông hy sinh ngày 9/5/1973, khi tuổi đời vừa tròn 19. Danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân được truy tặng năm 1976 không chỉ là sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước, mà còn là nén tâm nhang vĩnh cửu, nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của hòa bình – điều được đánh đổi bằng máu xương của những người con đã chọn cách hóa thân thành đất, thành màu xanh bất tử cho quê hương.



