Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang Và Những Ngày Kháng Chiến
Mùa đông năm 1968, những cơn gió lạnh từ dãy Trường Sơn thổi qua cánh rừng già khiến màn sương phủ trắng các con đường hành quân. Trong căn lán nhỏ dựng bên suối, đại đội trưởng Nguyễn Văn Hùng đang ngồi bên ngọn đèn dầu leo lét, chăm chú nhìn tấm bản đồ trải trên mặt bàn tre. Anh Hùng là một chiến sĩ nổi tiếng gan dạ của đơn vị chủ lực miền Nam. Đồng đội thường gọi anh là “Hùng thép” bởi trong mọi trận chiến, anh luôn xông pha nơi nguy hiểm nhất. Nhưng ít ai biết rằng, trước khi trở thành người chỉ huy dũng cảm, anh từng là một chàng trai nông dân hiền lành ở vùng quê Nghệ An nghèo khó. Năm hai mươi tuổi, chứng kiến cảnh giặc càn quét, đốt nhà và bắt bớ dân làng, anh đã xin gia nhập bộ đội. Ngày lên đường, mẹ anh chỉ lặng lẽ trao cho con trai chiếc khăn tay cũ rồi nói: — Con đi giữ nước, mẹ chỉ mong con sống xứng đáng với quê hương. Câu nói ấy theo anh suốt những năm tháng chiến đấu ác liệt. Đêm hôm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ tập kích vào cứ điểm của địch nằm trên ngọn đồi cao cạnh con sông lớn. Đây là vị trí phòng thủ kiên cố với hàng rào thép gai, hầm bê tông và nhiều ổ đại liên canh gác ngày đêm. Nếu không phá được cứ điểm này, tuyến vận chuyển lương thực và vũ khí của quân ta sẽ bị chặn đứng. Trong lán chỉ huy, chính trị viên Lâm nhìn anh Hùng rồi hỏi: — Đồng chí thấy khả năng thành công thế nào? Anh Hùng trầm ngâm: — Khó, nhưng nhất định phải đánh thắng. Bộ đội ta không thể để dân và chiến trường thiếu lương thực. Ngoài trời, mưa rừng bắt đầu nặng hạt. Những người lính lặng lẽ kiểm tra lại súng đạn. Có người lấy trong ba lô ra bức thư nhà đã cũ, đọc vội dưới ánh đèn mờ. Có chiến sĩ trẻ lần đầu ra trận, đôi mắt vẫn còn nguyên vẻ hồi hộp. Anh Hùng bước đến bên tiểu đội rồi cất giọng chắc nịch: — Các đồng chí, phía trước là hiểm nguy, nhưng sau lưng chúng ta là nhân dân, là Tổ quốc. Dù có hy sinh cũng phải mở được đường tiến quân! Cả đơn vị đồng thanh: — Quyết chiến! Quyết thắng! Nửa đêm, đoàn quân bắt đầu hành quân xuyên rừng. Mưa lạnh buốt khiến quần áo ai cũng ướt sũng, bùn đất bám đầy chân. Những chiếc lá rừng quất vào mặt đau rát nhưng không ai kêu than. Họ lặng lẽ tiến lên như những bóng đen giữa đại ngàn. Khi còn cách cứ điểm khoảng ba trăm mét, bất ngờ một quả pháo sáng bùng lên xé toạc màn đêm. Tiếng súng đại liên lập tức nổ dữ dội. — Địch phát hiện rồi! — một chiến sĩ hô lớn. Đạn bắn như mưa xuống cánh rừng. Đất đá tung mù mịt. Một chiến sĩ thông tin trúng đạn ngã xuống nhưng vẫn cố ôm chặt chiếc máy liên lạc vào ngực. Anh Hùng lập tức bò lên phía trước, hô lớn: — Tiểu đội một đánh bên trái! Tiểu đội hai theo tôi xung phong! Anh lao lên giữa làn đạn đỏ rực. Tiếng bộc phá nổ vang trời, hàng rào thép gai bị phá tung. Bộ đội ào lên như thác lũ. Nhưng hỏa lực địch quá mạnh. Một ổ đại liên trên lô cốt liên tục quét đạn khiến nhiều chiến sĩ không thể tiến lên. Tình thế trở nên vô cùng nguy hiểm. Anh Hùng nhìn quanh rồi quyết định: — Tôi sẽ đánh vào lô cốt! Các đồng chí yểm trợ! Không đợi ai trả lời, anh ôm bó lựu đạn lao về phía trước. Đạn địch cày nát mặt đất quanh người anh. Một viên đạn sượt qua vai làm máu thấm đỏ áo, nhưng anh vẫn không dừng lại. Khoảng cách chỉ còn vài mét. Anh bật dậy, ném liên tiếp hai quả lựu đạn vào cửa lô cốt. Tiếng nổ rung chuyển cả ngọn đồi. Ổ đại liên im bặt. — Xung phong! Tiếng hô vang dội giữa đêm mưa. Bộ đội ta tràn vào cứ điểm. Cuộc chiến giáp lá cà diễn ra quyết liệt. Sau gần một giờ chiến đấu, lá cờ giải phóng đã tung bay trên ngọn đồi. Nhưng khi trận đánh kết thúc, đồng đội mới phát hiện anh Hùng bị thương rất nặng. Anh nằm tựa vào gốc cây, hơi thở yếu dần. Chính trị viên Lâm nắm chặt tay anh: — Đồng chí cố lên! Quân y sắp tới rồi! Anh Hùng mỉm cười nhợt nhạt: — Cứ điểm… ta chiếm được rồi chứ? — Chiếm được rồi! Đồng chí lập công lớn lắm! Nghe vậy, đôi mắt anh ánh lên niềm vui. Anh nhìn về phía lá cờ đang bay trong gió rồi khẽ nói: — Thế là con đường vận chuyển cho chiến trường lại thông rồi… Nói xong, anh lặng im. Cả đơn vị đứng nghiêm giữa mưa rừng. Không ai cầm được nước mắt. Người chiến sĩ anh hùng ấy đã ngã xuống ngay trong giờ phút chiến thắng. Sau này, anh Nguyễn Văn Hùng được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Nhưng với đồng đội, điều quý giá hơn cả không phải là tấm huân chương, mà chính là tinh thần quả cảm và lòng yêu nước cháy bỏng của anh. Nhiều năm sau chiến tranh, trên ngọn đồi năm xưa mọc lên màu xanh của hòa bình. Trẻ em lại cắp sách tới trường, những cánh đồng ven sông lại rộn tiếng cười. Mỗi lần nhắc về những năm tháng kháng chiến gian khổ, những cựu chiến binh trong đơn vị vẫn nhớ mãi hình ảnh người đại đội trưởng lao lên giữa lửa đạn, mang theo niềm tin chiến thắng của cả dân tộc. Và câu chuyện về anh hùng Nguyễn Văn Hùng vẫn được kể lại như một ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng các thế hệ mai sau.



