Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng lực lượng vũ trang Võ Văn Tần

Tây Ninh13/05/2026PHAN NGUYỄN TƯỜNG LAM, HỌC SINH LỚP 5/1 (Trường TH Nhựt Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI DỰ THI

THÍ SINH DỰ THI: PHAN NGUYỄN TƯỜNG LAM, HỌC SINH LỚP 5/1

BÀI LÀM

Có những buổi chiều, khi nắng Long An dịu lại trên những cánh đồng lúa chín, em thường nghe bà kể chuyện xưa. Những câu chuyện không có trong sách giáo khoa, nhưng lại chạm đến trái tim em sâu sắc. Trong những câu chuyện ấy, có một cái tên mà mỗi lần nhắc đến, giọng bà trở nên trầm lắng và đầy tự hào – anh hùng Võ Văn Tần.

Lần đầu tiên em biết đến bác không phải qua bài học lịch sử, mà là trong một chuyến tham quan khu di tích ở Đức Hòa. Trước mắt em là bức tượng người chiến sĩ đứng hiên ngang, ánh mắt kiên định hướng về phía trước. Gió thổi qua những tán cây, mang theo cảm giác trang nghiêm đến lạ. Thầy giáo kể rằng, bác Võ Văn Tần là một trong những người lãnh đạo phong trào cách mạng tiêu biểu ở Nam Bộ, người đã dành trọn cuộc đời cho lý tưởng giải phóng dân tộc.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, bác sớm hiểu nỗi khổ của người dân mất nước. Khi thực dân đàn áp, bóc lột, bác không chọn con đường an phận mà dấn thân vào con đường đấu tranh đầy gian nan. Có những ngày phải hoạt động bí mật, có những đêm phải đối mặt với hiểm nguy cận kề, nhưng bác vẫn kiên định với lý tưởng của mình.

Điều khiến em xúc động nhất là khi nghe kể về những ngày cuối cùng của bác. Bị địch bắt, tra tấn dã man, nhưng bác vẫn không khuất phục. Bác không chỉ giữ trọn khí tiết của một người chiến sĩ mà còn truyền đi thông điệp mạnh mẽ về lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Sự hy sinh của bác không phải là dấu chấm hết, mà là dấu lặng để lịch sử ngân lên những giai điệu bất tử.

Đứng trước khu di tích hôm ấy, em bỗng thấy mình thật nhỏ bé. Những lo lắng thường ngày của em – một bài kiểm tra, một điểm số – dường như trở nên nhẹ tênh so với những gì thế hệ cha anh đã trải qua. Em tự hỏi: nếu sống trong thời chiến, liệu em có đủ dũng cảm như bác?

Nhưng rồi em hiểu rằng, mỗi thời đại có một “mặt trận” riêng. Nếu ngày xưa là chiến trường bom đạn, thì hôm nay là hành trình học tập, rèn luyện và cống hiến. Em không cần làm điều gì quá lớn lao, chỉ cần sống có trách nhiệm hơn, học tập chăm chỉ hơn, biết yêu thương và trân trọng những gì mình đang có – đó cũng là cách để tiếp nối ngọn lửa mà thế hệ đi trước đã thắp lên.

Bây giờ, mỗi lần đi ngang qua những con đường mang tên Võ Văn Tần, em không còn xem đó chỉ là một cái tên. Đó là một câu chuyện, một cuộc đời, một ngọn lửa. Ngọn lửa ấy vẫn đang âm thầm cháy trong trái tim của những người trẻ như em – để nhắc nhớ rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh, và chúng em có trách nhiệm giữ gìn, vun đắp cho tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn