Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Lực lượng vũ trang — Vũ Đăng Toàn: Phía sau vệt xích xe tăng 390 — Khi vinh quang khải hoàn cúi đầu trước những linh hồn bất tử.

Khắc họa trọn vẹn những cung bậc cảm xúc phức hợp của người anh hùng Vũ Đăng Toàn trong ngày đại thắng, dòng hoài niệm mở ra thế giới nội tâm vừa kiêu hãnh, vừa trĩu nặng xót thương trước sự hy sinh của đồng đội. Đó là chứng ngôn sâu sắc về lòng biết ơn và nét đẹp khiêm nhường của thế hệ cha anh, những người đã đổi cả máu xương để dệt nên sắc xanh hòa bình cho dân tộc.

Vĩnh Long01/06/2026Xã Đoàn Giao Long (Xã Đoàn Giao Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong tâm khảm của người chỉ huy xe tăng 390 năm ấy — ông Vũ Đăng Toàn, ngày 30/4/1975 không chỉ là một cột mốc lịch sử, mà là một vùng ký ức vỡ òa, nơi niềm tự hào kiêu hãnh đan cài chặt chẽ với những xúc động nghẹn ngào.

Ngay trong khoảnh khắc định mệnh khi chiến xa húc đổ cổng Dinh Độc Lập, thanh âm dội vào tâm hồn người lính đầu tiên không phải là tiếng hoan ca chiến thắng, mà lại là một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ: từ nay, tiếng súng sẽ tắt, và giang sơn dải chữ S đã thực sự thuộc về hai tiếng "hòa bình". Đứng giữa một Sài Gòn rợp bóng cờ hoa cùng những làn sóng reo hò dậy đất của nhân dân, người chiến sĩ kiên cường ấy đã không ngăn được dòng lệ hạnh phúc lăn dài trên má — giọt nước mắt vô giá mà nhà thơ Tố Hữu từng gói trọn trong thanh âm nghẹn ngào: "Vui sao nước mắt lại trào".

Thế nhưng, khi thanh sắc của ngày hội toàn thắng chạm đến đỉnh cao, cũng là lúc ẩn sau nụ cười rạng rỡ ấy là một khoảng lặng mênh mông và xót xa đến nhói lòng. Người chỉ huy ngoảnh lại, đau đớn nhớ về những người đồng đội thân yêu đã ngã xuống ngay sát ngưỡng cửa của tự do, hiến dâng thanh xuân khi chỉ còn cách bình minh độc lập một gang tay. Đứng trước đỉnh cao vinh quang, ông vẫn giữ cho mình một tâm thế khiêm nhường cao đẹp. Ông lặng lẽ coi bản thân chỉ là một người may mắn được lịch sử "chọn mặt gửi vàng", để rồi tự răn mình phải sống sao cho thật xứng đáng với những linh hồn đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất mẹ, đổi lấy sắc xanh thanh bình bền vững cho dân tộc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn