Bài viết

Anh hùng Lương Văn Tri – người chiến sĩ cộng sản kiên trung

Anh hùng Lương Văn Tri – người chiến sĩ cộng sản kiên trung, người chỉ huy đầu tiên của Đội Cứu quốc quân Bắc Sơn

Lạng Sơn07/01/2026H.A (Kỳ Lừa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc tráng ca trên đỉnh dốc Kéo Coong: Người con của núi Khau Cùng

Lạng Sơn những năm 1940, mây mù bao phủ những bản làng người Tày, người Nùng. Giữa cái không khí ngột ngạt của ách áp bức, có một chàng trai với dáng người thanh mảnh nhưng đôi mắt sáng quắc như sao đêm, mang trong mình dòng máu của những chiến binh miền biên viễn. Đó là Lương Văn Tri.

1. Trí tuệ của "con rồng" vùng cao

Không giống như nhiều thanh niên khác, Lương Văn Tri sớm nhận ra rằng muốn đánh đuổi quân thù, không chỉ cần lòng dũng cảm mà phải có tri thức quân sự. Ông đã băng qua những con đường mòn hiểm trở để sang Trung Quốc học tại trường Quân sự Hoàng Phố danh tiếng.

Khi trở về, ông không mang theo bạc vàng, mà mang theo chiến lược, cách bài binh bố trận và một trái tim rực cháy lý tưởng độc lập. Ông chính là người đã thổi linh hồn quân sự vào Đội du kích Bắc Sơn, biến những người nông dân chân chất thành những chiến sĩ biết đánh trận, biết dùng địa hình để vây hãm quân thù.

2. Trận đánh cuối cùng và khí phách hiên ngang

Mùa thu năm 1941, thực dân Pháp mở cuộc càn quét lớn vào chiến khu Bắc Sơn nhằm dập tắt ngọn lửa cách mạng vừa mới nhen nhóm. Lương Văn Tri cùng đơn vị phải rút quân về phía Cao Bằng để bảo toàn lực lượng. Cuộc rút quân diễn ra dưới làn mưa đạn và sự truy đuổi gắt gao của kẻ thù.

Tại khu vực dốc Kéo Coong (Chi Lăng), trong một trận phục kích ác liệt, Lương Văn Tri đã bị trúng đạn. Khi ấy, máu nhuộm đỏ màu áo chàm, nhưng ông vẫn bình thản chỉ huy anh em rút lui an toàn. Ông bị địch bắt khi trong người không còn một viên đạn, nhưng tinh thần thì vẫn sừng sững như ngọn núi Khau Cùng quê hương ông.

3. Sự im lặng sấm sét

Trong nhà lao của giặc, thực dân Pháp đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhất để khuất phục người chỉ huy trẻ tuổi. Chúng dùng điện, dùng dùi nung đỏ, nhưng đáp lại chỉ là nụ cười khinh bỉ và sự im lặng đáng sợ của ông.

Có một chi tiết mang đầy tính nhân văn và bi tráng: Trong những ngày cuối cùng bị giam cầm tại nhà tù Cao Bằng, dù cơ thể bị tàn phá bởi đòn roi, ông vẫn dùng chút sức tàn để động viên các đồng chí khác, giữ vững niềm tin vào ngày mai độc lập. Ông hy sinh khi tuổi đời mới 31 – cái tuổi xanh nhất của một đời người, để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho đồng bào Xứ Lạng.

4. Linh hồn hòa vào mây núi

Cái chết của Lương Văn Tri không phải là sự kết thúc, mà là sự hồi sinh. Ông nằm xuống, nhưng những chiến thuật du kích ông để lại đã giúp Đội Cứu quốc quân lớn mạnh, trở thành tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam sau này.

Ngày nay, tại thành phố Lạng Sơn, một con đường đẹp chạy dọc ven sông Kỳ Cùng được mang tên ông. Trường THPT chuyên của tỉnh cũng kiêu hãnh mang tên Lương Văn Tri. Mỗi khi gió đại ngàn thổi qua thung lũng Bắc Sơn, người ta vẫn như nghe thấy tiếng vó ngựa, tiếng súng và tiếng hô vang của người chỉ huy tài ba năm ấy, nhắc nhở hậu thế về một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn