ANH HÙNG LƯU VIẾT THOẢNG - NGƯỜI CHIẾN SĨ CÔNG BINH KIÊN CƯỜNG DƯỚI LÒNG ĐỒI A1
Từ một người lính, ông từng bước trưởng thành trong thực tiễn chiến trường và trở thành một chiến sĩ công binh có nhiều kinh nghiệm. Công việc của người lính công binh vốn thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm: mở đường, phá bom, bảo đảm con đường hành quân và tạo điều kiện cho các đơn vị chiến đấu.

Trong dòng lịch sử hào hùng của dân tộc, có những người đã để lại dấu ấn không phải bằng những lời nói lớn lao, mà bằng những tháng ngày âm thầm cống hiến giữa bom đạn chiến trường. Anh hùng Lưu Viết Thoảng là một người như thế. Tên tuổi của ông gắn liền với những ngày tháng gian khổ của Chiến dịch Điện Biên Phủ, đặc biệt là nhiệm vụ đào đường hầm đưa thuốc nổ vào lòng đồi A1 – một công việc đòi hỏi lòng dũng cảm, sự kiên trì và ý chí sắt đá.
Lưu Viết Thoảng sinh năm 1926, quê ở xã Cảnh Thụy, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang. Tháng 11 năm 1949, ông nhập ngũ, bắt đầu những năm tháng gắn bó với quân đội và con đường chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Từ một người lính, ông từng bước trưởng thành trong thực tiễn chiến trường và trở thành một chiến sĩ công binh có nhiều kinh nghiệm. Công việc của người lính công binh vốn thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm: mở đường, phá bom, bảo đảm con đường hành quân và tạo điều kiện cho các đơn vị chiến đấu.
Trong quá trình chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, Lưu Viết Thoảng được giao nhiệm vụ tháo bom để lấy thuốc nổ phục vụ phá đá, mở đường. Đây là công việc đòi hỏi sự cẩn trọng tuyệt đối bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm đến tính mạng. Thế nhưng, trước khó khăn và thiếu thốn, ông không chùn bước. Bằng sự thông minh, kiên trì và tinh thần ham học hỏi, ông cùng tổ công binh đã tháo được 18 quả bom, lấy hơn 3.500kg thuốc nổ. Những quả bom từng được đối phương dùng để gieo xuống chiến trường lại được người lính công binh biến thành nguồn thuốc nổ phục vụ chính cuộc chiến đấu của quân đội ta.
Nhưng thử thách lớn nhất đối với Lưu Viết Thoảng vẫn còn ở phía trước.
Tại Điện Biên Phủ, đồi A1 là một trong những cứ điểm quan trọng và được phòng thủ rất chắc chắn. Để tạo điều kiện cho trận đánh, nhiệm vụ đào đường hầm vào lòng đồi A1 được giao cho những người lính công binh, trong đó có Lưu Viết Thoảng. Đây không chỉ là một công việc nặng nhọc mà còn là cuộc đấu trí và thử thách sức chịu đựng của con người.
Suốt 16 ngày đêm, dưới lòng đất chật hẹp, thiếu ánh sáng và luôn phải đối mặt với nguy hiểm, Lưu Viết Thoảng cùng đồng đội kiên trì đào từng mét hầm. Mỗi nhát cuốc, mỗi xẻng đất được đưa lên đều là kết quả của sức lực, lòng kiên nhẫn và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Đường hầm dần dần được đào sâu vào lòng đồi, dài khoảng 43 mét. Từ nơi ấy, một khối lượng lớn thuốc nổ được đưa vào vị trí đã định.
Có thể hình dung rằng, giữa lòng đất tối tăm của đồi A1, mỗi mét hầm được đào thêm là một bước tiến gần hơn đến thắng lợi. Không có tiếng reo hò, không có ánh sáng của chiến thắng, chỉ có những người lính lặng lẽ làm việc trong lòng đất. Nhưng chính sự âm thầm ấy đã góp phần tạo nên một dấu mốc đặc biệt của trận đánh.
Đêm ngày 6 tháng 5 năm 1954, khối thuốc nổ dưới lòng đồi A1 được kích nổ. Tiếng nổ vang lên giữa chiến trường Điện Biên, đánh dấu một đòn tiến công quan trọng vào cứ điểm. Công trình đường hầm mà Lưu Viết Thoảng và đồng đội đã kiên trì đào trong suốt nhiều ngày đêm đã hoàn thành sứ mệnh của mình, góp phần tạo điều kiện để quân đội ta tiến công và làm chủ đồi A1.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng. Trong thắng lợi vĩ đại ấy có những chiến công vang dội nơi trận tuyến, nhưng cũng có những đóng góp âm thầm dưới lòng đất. Những mét hầm của Lưu Viết Thoảng là một phần trong những đóng góp ấy – nhỏ bé nếu chỉ nhìn bằng con số, nhưng lớn lao khi đặt trong hoàn cảnh của cả một chiến dịch quyết định.
Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu, ngày 7 tháng 5 năm 1956, Lưu Viết Thoảng được Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và tặng Huân chương Quân công hạng Ba.
Nhắc đến Anh hùng Lưu Viết Thoảng là nhắc đến một người lính đã dành những tháng ngày đẹp nhất của cuộc đời cho những nhiệm vụ gian khổ. Ông không chỉ đào một đường hầm xuyên vào lòng đồi A1, mà còn để lại trong lịch sử hình ảnh về sức mạnh của lòng kiên trì và ý chí con người. Dưới lòng đất tối tăm năm xưa, những người lính công binh đã từng nhát cuốc, từng chút đất mở ra con đường đến chiến thắng. Và trong những mét hầm ấy, tên tuổi Lưu Viết Thoảng vẫn còn được nhắc nhớ như một biểu tượng đẹp của người chiến sĩ Điện Biên – lặng thầm, gan dạ và kiên cường.



