Anh hùng Lý Tự Trọng
Anh hùng Lý Tự Trọng
Giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong bóng tối của thực dân,
có một chàng thanh niên mới 17 tuổi đã chọn sống như ngọn lửa – cháy rực rỡ,
ngắn ngủi nhưng đủ soi sáng cả một thế hệ. Đó là Lý Tự Trọng.
Anh sinh năm 1914 trong một gia đình yêu nước. Từ nhỏ, anh đã sớm giác ngộ cách mạng
và được đưa sang Quảng Châu học tập. Ở đó, anh được rèn luyện trong môi trường
cách mạng sôi nổi do Nguyễn Ái Quốc tổ chức. Người thanh niên ấy không chỉ học chữ,
mà còn học lý tưởng, học cách sống vì dân tộc.
Năm 1929–1930, phong trào đấu tranh trong nước dâng cao. Ở Sài Gòn,
thực dân Pháp đàn áp dữ dội các cuộc mít tinh, biểu tình của học sinh, công nhân.
Ngày 9/2/1931, tại một buổi mít tinh kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái,
khi diễn giả đang phát biểu thì mật thám ập đến đàn áp, bắt bớ.
Giữa lúc nguy cấp, Lý Tự Trọng rút súng bắn tên mật thám để bảo vệ đồng chí
và tạo điều kiện cho mọi người rút lui. Anh bị bắt ngay sau đó.
Dù bị tra tấn dã man, anh vẫn giữ khí phách hiên ngang. Trước tòa án của thực dân,
người thanh niên 17 tuổi đã nói một câu bất hủ:
“Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng,
không thể là con đường nào khác.”
Ngày 21/11/1931, anh bị xử chém tại Sài Gòn. Khi bước ra pháp trường,
anh vẫn bình thản, ánh mắt sáng rực niềm tin. Máu của anh đã thấm vào mảnh đất phương Nam,
như một đóa hoa đỏ nở giữa thời hoa lửa.
Sự hy sinh của Lý Tự Trọng đã trở thành biểu tượng cho lý tưởng sống cao đẹp
của thanh niên Việt Nam. Tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học
và giải thưởng dành cho cán bộ Đoàn xuất sắc.



