Anh hùng Lý Tự Trọng
Có những trang lịch sử không chỉ được viết bằng mực, mà bằng máu, bằng tuổi trẻ và cả những giấc mơ mãi mãi dừng lại ở tuổi mười bảy. Trong “thời hoa lửa” ấy, cái tên Lý Tự Trọng hiện lên không phải như một tượng đài xa xôi, mà là một người anh, một người bạn đồng trang lứa với trái tim rực cháy như ngọn đuốc giữa đêm dài nô lệ.
Có những trang lịch sử không chỉ được viết bằng mực, mà bằng máu, bằng tuổi trẻ và cả những giấc mơ mãi mãi dừng lại ở tuổi mười bảy. Trong “thời hoa lửa” ấy, cái tên Lý Tự Trọng hiện lên không phải như một tượng đài xa xôi, mà là một người anh, một người bạn đồng trang lứa với trái tim rực cháy như ngọn đuốc giữa đêm dài nô lệ.
Mười bảy tuổi – cái tuổi mà tôi bây giờ vẫn còn loay hoay với những công thức Toán khó nhằn, còn buồn rầu vì một điểm số không như ý, hay mải mê đuổi theo những buổi chiều tan học đầy nắng gió. Thế nhưng, ở chính lứa tuổi ấy, anh đã đứng trước tòa án thực dân với một tư thế hiên ngang đến lạ lùng. Tôi cứ tự hỏi: Điều gì đã trui rèn nên một ý chí sắt đá như thế ở một chàng trai còn quá trẻ?
Tôi cố hình dung lại phiên tòa năm ấy qua những dòng tư liệu cũ. Giữa những ánh mắt dò xét, hằn học của kẻ thù và không khí ngột ngạt của xiềng xích, anh không hề run sợ. Khi luật sư tìm cách bào chữa rằng anh “chưa đến tuổi trưởng thành” để mong một sự khoan hồng, anh đã dõng dạc ngắt lời. Câu nói của anh như một tia chớp xé toang bóng tối: “Tôi hành động không phải là không suy nghĩ... Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.” Đó không chỉ là lời tuyên bố, đó là đức tin, là sự lựa chọn sống còn của cả một thế hệ sẵn sàng hóa thân vào dáng hình đất nước.
Nếu gọi đó là “hoa”, thì đó là đóa hoa nở rộ nhất giữa bão tố. Nếu gọi đó là “lửa”, thì đó là ngọn lửa thiêng không bao giờ tắt của niềm tin. Thời đại của anh là thời của xà beng, ngục tối và máy chém, nhưng cũng là thời mà tuổi trẻ Việt Nam bừng sáng nhất.
Đôi khi, đứng trước gương, tôi tự hỏi: Nếu đặt mình vào vị trí của anh ngày ấy, liệu tôi có đủ can đảm để bước tiếp? Câu hỏi ấy buộc tôi phải sống khác đi. Tôi hiểu rằng mình không cần phải đối mặt với pháp trường, nhưng tôi có “chiến trường” của riêng mình: là sự lười biếng, là sự vô tâm, là những mục tiêu dang dở. Học tập trách nhiệm hơn, biết yêu thương gia đình và trân trọng từng tấc đất mình đang đứng chính là cách tôi nối dài ngọn lửa của anh.
“Thời hoa lửa” đã lùi xa vào dĩ vãng, nhưng dư âm từ tiếng hô của anh trên máy chém năm ấy vẫn còn vang vọng. Lịch sử không phải là những con số khô khan trong sách giáo khoa, mà là lời nhắc nhở dịu dàng rằng: Tuổi trẻ, dù ở bất cứ thời đại nào, đều có sứ mệnh trở thành ánh sáng.


