ANH HÙNG LÝ TỰ TRỌNG – NGƯỜI THIẾU NIÊN VỚI LỜI THỀ CÁCH MẠNG
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam, con đường cách mạng chưa bao giờ là bằng phẳng mà luôn trải qua biết bao gian khổ, hy sinh. Giữa những năm tháng đen tối dưới ách thống trị của thực dân Pháp, tấm gương oanh liệt của anh Lý Tự Trọng – người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên – đã trở thành ngọn đuốc soi đường, cổ vũ biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam đứng lên đấu tranh giành lại tự do cho Tổ quốc.
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1914 tại tỉnh Nakhon Phanom, Thái Lan, trong một gia đình Việt kiều yêu nước có quê gốc tại xã Việt Xuyên, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Từ nhỏ, anh đã được sống trong môi trường giàu truyền thống cách mạng, sớm chứng kiến nỗi đau mất nước và lòng căm thù giặc sâu sắc của những người con xa xứ. Năm 1926, khi mới 12 tuổi, anh được tổ chức tuyển chọn sang Quảng Châu, Trung Quốc để học tập và hoạt động trong Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên do Nguyễn Ái Quốc sáng lập. Tại đây, anh được Bác Hồ trực tiếp huấn luyện, rèn luyện bản lĩnh và đặt tên là Lý Tự Trọng.
Năm 1929, Lý Tự Trọng được tổ chức giao nhiệm vụ trở về nước hoạt động tại Sài Gòn – Gia Định. Anh đảm nhận công việc liên lạc, vận chuyển tài liệu bí mật, tổ chức các cuộc bãi công và tuyên truyền tư tưởng cách mạng cho công nhân, thanh niên. Mặc dù tuổi đời còn rất trẻ, anh luôn tỏ ra mưu trí, dũng cảm và linh hoạt qua mặt sự theo dõi gắt gao của mật thám Pháp.
Ngày 9 tháng 2 năm 1931, trong một cuộc diễn thuyết nhân kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái diễn ra tại sân vận động Cùng Cộng (Sài Gòn), lực lượng mật thám Pháp bất ngờ ập đến vây bắt cán bộ ta. Để bảo vệ đồng chí diễn thuyết và giải thoát cho đồng đội, Lý Tự Trọng đã dũng cảm rút súng bắn chết tên mật thám Le Grand rồi chủ động thu hút sự chú ý của kẻ thù về phía mình. Anh bị giặc bắt giữ sau trận đọ súng không cân sức.
Trong suốt thời gian bị giam giữ tại khám lớn Sài Gòn, kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man, từ đòn roi, điện giam đến những lời dụ dỗ mua chuộc, nhưng Lý Tự Trọng vẫn giữ vững khí tiết người chiến sĩ cộng sản. Anh không khai báo bất kỳ một thông tin nào về tổ chức hay đồng đội. Không khuất phục được người thanh niên dũng cảm, chính quyền colonial Pháp đã đưa anh ra phiên tòa đại hình và tuyên án tử hình. Khi luật sư bào chữa lấy lý do anh chưa đến tuổi trưởng thành để xin giảm án, Lý Tự Trọng đã thẳng thắn đứng dậy dõng dạc tuyên bố một câu nói lịch sử: "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác!"
Sáng ngày 21 tháng 11 năm 1931, Lý Tự Trọng bị đưa lên máy chém tại khám lớn Sài Gòn khi mới trọn 17 tuổi. Trước khi ngã xuống, anh vẫn cất cao tiếng hát bài "Quốc tế ca" đầy hào hùng. Sự hy sinh anh dũng cùng câu nói bất tử của anh đã trở thành biểu tượng cho lý tưởng sống của muôn thế hệ thanh niên Việt Nam.



