Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Mai Thanh Thế

Anh hùng Mai Thanh Thế, bí danh Hồng Kiên, sinh năm 1941 tại ấp Vĩnh Hưng, làng Mỹ Quới, quận Phước Long, tỉnh Rạch Giá (nay thuộc phường Mỹ Quới, TP Cần Thơ)

Cần Thơ22/11/2025Phạm Hoàng Giang (Đoàn trường THPT Trần Văn Bảy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN “THỜI HOA LỬA”

“Chặt tay để tiến lên giết giặc”

Anh hùng Mai Thanh Thế, bí danh Hồng Kiên, sinh năm 1941 tại ấp Vĩnh Hưng, làng Mỹ Quới, quận Phước Long, tỉnh Rạch Giá (nay thuộc phường Mỹ Quới, TP Cần Thơ). Ông xuất thân từ một gia đình nông dân, có truyền thống cách mạng – bố mẹ và anh em đều tham gia kháng chiến. Từ nhỏ, Thế đã thấm nhuần tinh thần yêu nước, sẵn sàng hy sinh vì độc lập và tự do của dân tộc. Tháng 6 năm 1961, ông nhập ngũ vào đơn vị đặc công huyện Thạnh Trị, nhanh chóng được đồng đội quý mến nhờ sự dũng cảm, thông minh và luôn xung phong nhận nhiệm vụ nguy hiểm.

Mai Thanh Thế nổi bật với tinh thần quả cảm và mưu trí. Trong một nhiệm vụ quan trọng, đêm hôm ấy, tổ đặc công Thạnh Trị nằm im giữa những bụi lác rậm rạp. Trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên vùng trời Ngã Năm, ánh sáng mờ ảo phủ lên những nhánh cây ướt sương. Thế, chàng thanh niên hơn hai mươi tuổi, siết chặt cây mã tấu bên hông, ánh mắt hướng về phía đồn Cầu Trâu sáng loáng dưới ánh đèn điện. Bốn lớp rào kẽm gai, mìn bẫy và chó săn bố trí dày đặc. Nhưng Thế đã đi trinh sát nhiều đêm, nắm rõ từng nhánh rào, từng vũng nước, từng thói quen của lính địch. Ông thì thầm với đồng đội:

“Nhiệm vụ của tổ mình là phải mở đường. Anh em cứ yên tâm theo sau.”

Câu nói ấy in sâu trong ký ức của đồng đội, trở thành sức mạnh tinh thần để họ dấn bước.

Đêm miền Tây lặng như nín thở. Từ hướng đồn, ánh đèn điện nhấp nháy, chiếu rọi những tấm tôn, hàng rào kẽm gai kiên cố. Khi tín hiệu bộc phá được kích hoạt, tiếng nổ xé tan màn đêm, khói bụi bay mù mịt. Thế là người đầu tiên bật dậy, lao lên phía trước. Ông quát khẽ:

“Theo tôi! Mở đường!”

Cây mã tấu trong tay ông vung lên, chém phăng lớp rào kẽm gai thứ nhất, thứ hai. Những tia lửa tóe lên trong bóng tối, máu từ các vết cắt trên tay thấm vào cán mã tấu nhưng ông không hề dừng lại. Tiếng súng trong đồn vang lên. Lính địch hoảng loạn khi đường đột bị phá vỡ.

Một viên đạn găm thẳng vào ngực Thế. Ông khụy xuống trong giây lát, nhưng ngay lập tức lại bật dậy, lao tiếp. Đồng đội phía sau chưa kịp theo kịp, lớp rào thứ ba đã bị phá, nhưng khi vượt qua lớp rào cuối cùng, một loạt đạn quét ngang. Cánh tay trái của Thế đổ xuống, tê dại, vướng vào kẽm gai. Tiến độ chiến đấu bị chậm lại, cả tổ bị kẹt ngay sau lưng. Thế nhìn xuống cánh tay bị thương, nghiến răng và giọng trầm, dứt khoát:

“Cắt nó đi! Nó vướng, tôi không chỉ huy được!”

Đồng đội hoảng hốt:

“Không được! Anh còn…”

Thế quát lớn, giọng khàn:

“Cắt đi! Đường chưa mở thì anh em sẽ chết hết!”

Trong tiếng đạn và tiếng tim đập gấp, đồng đội run tay nhưng vẫn tuân lệnh. Cánh tay trái của Mai Thanh Thế rơi xuống, nhưng ông không ngã. Ông kẹp chặt cán mã tấu vào nách, tiếp tục chém rừng rực vào lớp rào cuối cùng – như thể nỗi đau không thuộc về cơ thể này nữa. Khi cổng đồn lộ ra, bộ đội phía sau xông lên, tiếng hô xé gió:

“Xung phong!”

Một quả lựu đạn từ chòi canh lăn xuống, tiếng nổ chát chúa vang lên. Một mảnh kim loại găm vào trán Thế, tay phải cũng gãy. Ông ngã xuống nhưng vẫn cố nói, giọng đứt quãng:

“Đừng… dừng lại… đường đã mở rồi… tiến lên…”

Đó là lời cuối cùng của anh hùng Mai Thanh Thế trong trận đánh Đồn Cầu Trâu năm 1962. Dù tuổi đời còn trẻ, ông đã hy sinh nhưng tinh thần quả cảm, trí mưu lược và lòng trung thành với đồng đội và Tổ quốc trở thành tấm gương bất tử cho thế hệ mai sau.

Khi trận đánh kết thúc, đồng đội nhìn quanh, mắt nhòa lệ. Đồn Cầu Trâu – vốn kiên cố – đã lọt vào tay bộ đội. Mai Thanh Thế nằm đó, cơ thể đầy thương tích, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía đồn, như muốn dõi theo bước tiến của đồng đội. Tin về sự hy sinh của ông lan nhanh khắp huyện Thạnh Trị. Lễ truy điệu được tổ chức long trọng, bà con, đồng đội và cán bộ địa phương đều đến tiễn biệt. Trong tiếng khóc nức nở, nhiều người nhắc đi nhắc lại câu nói của ông: “Nhiệm vụ phải hoàn thành, anh em cứ yên tâm theo sau.”

Mai Thanh Thế trở thành biểu tượng sống động cho tinh thần quả cảm, trung thành và hy sinh anh dũng của thế hệ trẻ trong những năm “thời hoa lửa”. Tên tuổi ông được đặt cho trường học (THPT Mai Thanh Thế, phường Ngã Năm. TP Cần Thơ), con đường, và những chương trình giáo dục lịch sử để thế hệ sau luôn nhớ đến tinh thần chiến đấu không khoan nhượng của ông.

Ngày nay, khi nhắc về Đồn Cầu Trâu, người ta không chỉ nhắc đến một trận đánh, mà còn nhắc đến hình ảnh chàng thanh niên hơn hai mươi tuổi, cầm mã tấu, dũng cảm chặt tay để tiếp tục dẫn đồng đội tiến lên – minh chứng bất tử cho lòng yêu nước và tinh thần hy sinh cao cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn