ANH HÙNG MÁY BAY
Tháng 10 năm 1965, máy bay của ông bị trúng đạn và buồng lái bị thủng, ông đã dùng chính bàn tay của mình để bịt lỗ thủng để hạ cánh an toàn xuống căn cứ mà không xin chỉ thị nhảy dù, chuyển gia Liên Xô lúc đó trông thấy còn kinh hồn hành động của ông.
ANH HÙNG MÁY BAY
Bạn có biết một vị anh hùng của nước ta luôn gắn liền vơi số bảy không? Cuộc đời của ông luôn gắn liền với đến mức khi ông bắn hạ máy bay thứ bảy thì Bác Hồ không cho Ông bay nữa mà giữ Ông lại. Đó là anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, phi công anh hùng Nguyễn Văn Bảy. Anh hùng Nguyễn Văn Bảy sinh năm 1936 tại Đồng Tháp. Tên là Bảy, là người con thứ bảy, đi bộ đội lúc 17tuổi, học văn hoá 7 ngày lên 7 lớp, 7 lần bắn rơi 7 máy bay Mỹ bằng máy bay MIG17. Ông được nhà nước ta phong tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang vào năm 1967. Năm1954, lúc đó Ông 17 tuổi bị ép lấy vợ nên trốn gia đình đi bộ đội và tập kết ra Bắc. Với dáng cao lớn, khoẻ mạnh ông được chọn đi học lái máy bay. Tuy văn hoá chưa qua trường lớp nào, chỉ biết đọc, biết viết nên khi lên Lạng Sơn học cấp tốc 7 ngày 7 lớp. Nhưng nhờ vào lòng yêu nước, tinh thần thép và thiên phú thông minh nhanh trí mà ông đã tiếp thu đủ kiến thức về định lí, định nghĩa, công thức, …trong một khoảng thời gian rất ngắn. Anh phi công Bay có thói quen sau khi làm hạ máy bay Mỹ vẫn còn vững vòng quanh đó để xem nó rơi xuống như thế nào rồi mới chịu đi.
Tháng 10 năm 1965, máy bay của ông bị trúng đạn và buồng lái bị thủng, ông đã dùng chính bàn tay của mình để bịt lỗ thủng để hạ cánh an toàn xuống căn cứ mà không xin chỉ thị nhảy dù, chuyển gia Liên Xô lúc đó trông thấy còn kinh hồn hành động của ông.
Năm 1966 khi bắn rơi chiếc máy bay thứ bảy Bác Hồ đã ra chỉ thị không cho ông bay nữa mà để ông ở lại để huấn luyện phi công cho nước ta. Sau này, khi thời bình, Nguyễn Văn Bảy về nhà làm nông và sống một cách bình yên.
Rồi vài năm sau, các phi công giặc bị ông bắn hạ tìm ông, ông vẫn đãi nước họ mời dùng cơm, uống nước và thậm chí bắt cả cá lóc nướng mời họ nhau và thưởng thức. Cuộc sống của ông gắn liền với những chuyến thích hào hùng nhưng không kém phần bình dị và đầy lòng yêu nước.
Ông ra đi vào ngày 22 tháng 9 năm 2019 tại bệnh viện quân y 175, thành phố Hồ Chí Minh, khép lại hành trình đầy oanh liệt, quang vinh của mình với sự thương tiếc của nhân dân cả nước. Ông là một tấm gương tiêu biểu cho lòng yêu nước tinh thần anh dũng không sợ hy sinh, tinh thần hiếu học của nhân dân ta mà ta nên noi theo.


