Bài viết

Anh Hùng Ngô Mây

Quảng Ninh18/07/2026ĐOÀN PHƯỜNG QUANG HANH (ĐOÀN PHƯỜNG QUANG HANH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngô Mây là một trong những biểu tượng bất tử của tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Hành động ôm bom lao vào tiêu diệt xe bọc thép địch của ông đã viết nên một trang sử vàng chói lọi cho Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam.

Dưới đây là bài viết chi tiết về cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của người anh hùng đất Bình Định.ANH HÙNG NGÔ MÂY: TIẾNG NỔ BẤT TỬ BÊN BỜ SUỐI VỐITrong những năm tháng đầu của cuộc kháng chiến toàn quốc chống thực dân Pháp, vũ khí của quân và dân ta còn vô cùng thô sơ, thiếu thốn. Để đối phó với chiến xa, đại bác hiện đại của kẻ thù, những “Đội quyết tử” đã ra đời. Họ sẵn sàng dùng chính thân mình làm vũ khí để bảo vệ độc lập tự do. Người chiến sĩ trẻ Ngô Mây chính là một minh chứng hùng hồn cho tinh thần quả cảm, kiên cường đó.Người con ưu tú của quê hương Bình ĐịnhAnh hùng Ngô Mây sinh năm 1924 trong một gia đình nông dân nghèo tại thôn Viên Triêm (nay là thôn Chánh Hội), xã Cát Chánh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Cha mất sớm, từ nhỏ ông đã cùng mẹ lam lũ với nghề dệt và bán chiếu để mưu sinh.Năm 1945, khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, chàng thanh niên Ngô Mây đã nhiệt tình tham gia Mặt trận Việt Minh cướp chính quyền tại địa phương. Ông trở thành đội viên của "Đội tự vệ sắt" xã Cát Chánh, hăng hái bảo vệ thành quả cách mạng non trẻ.Bức thư tuyệt mệnh và lời thề quyết tửTháng 4 năm 1947, Ngô Mây xung phong nhập ngũ và được biên chế vào Đại đội Quyết tử thuộc Tiểu đoàn 50, Trung đoàn 94, Liên khu 5. Đây là đơn vị tập hợp những chiến sĩ gan dạ nhất, sẵn sàng nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất.Thời điểm đó, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ cản bước tiến của cơ giới quân Pháp từ An Khê xuống Gia Lai. Trong một cuộc họp đại đội để chọn người nhận quả bom nổ chậm (đã được cải tiến thành bom ôm), Ngô Mây đã bước lên, kiên quyết xin được nhận nhiệm vụ thiêng liêng này. Trước ngày ra trận, người chiến sĩ 23 tuổi đã viết một lá thư tuyệt mệnh gửi về cho mẹ hiền, trong đó có đoạn viết đầy xúc động:
"Thưa mẹ, mẹ đừng buồn. Con sẽ chết một cái chết sướng nhất đời... Con đi dẹp giặc để nước nhà độc lập, cho mẹ và đồng bào khỏi khổ. Mẹ ở nhà gắng giữ gìn sức khỏe..."
Lá thư ấy không có một chút bi lụy, mà chỉ tràn ngập lý tưởng cách mạng, tình yêu quê hương và lòng hiếu thảo vô bờ bến.Tiếng nổ anh hùng bên bờ suối VốiNgày 24 tháng 10 năm 1947, trận đánh lịch sử đã diễn ra tại khu vực cầu Suối Vối, cách thị xã An Khê khoảng 2 km (thuộc địa bàn tỉnh Gia Lai ngày nay). Quân Pháp điều động một lực lượng lớn gồm bộ binh và xe bọc thép tổ chức càn quét dọc theo Đường 19.Đại đội Quyết tử của ta tổ chức trận địa phục kích bí mật trong các bụi rậm dọc hai bên đường. Đúng như dự kiến, đoàn xe của địch lọt vào trận địa. Khi chiếc xe bọc thép dẫn đường đi tới, các chiến sĩ xung phong nổ súng đánh chặn bộ binh địch. Giữa làn mưa bom bão đạn, Ngô Mây từ trong công sự bí mật bất ngờ ôm chặt quả bom lao thẳng vào gầm chiếc xe thiết giáp của địch.Một tiếng nổ dữ dội vang lên, làm rung chuyển cả núi rừng. Chiếc xe bọc thép của Pháp bị xé toạc, hơn một trung đội lính Âu - Phi đi sau bạt vía và bị tiêu diệt tại chỗ. Trận càn quét của địch hoàn toàn bị bẻ gãy, tạo điều kiện cho đơn vị của ta rút lui bảo toàn lực lượng. Ngô Mây đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới vừa tròn 23.Sống mãi trong lòng Tổ quốcSự hy sinh của Ngô Mây là một tổn thất lớn nhưng đã thổi bùng lên ngọn lửa căm thù giặc và tinh thần chiến đấu quả cảm cho toàn quân, toàn dân ta.
  • Năm 1955: Trong đợt phong tặng đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, liệt sĩ Ngô Mây đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì.

  • Tôn vinh trong văn học: Lá thư gửi mẹ đầy xúc động của ông đã được cố Phó Thủ tướng Phạm Văn Đồng trích dẫn trân trọng ở trang đầu cuốn sách "Những người con ưu tú của Hồ Chủ tịch".

  • Di sản sống mãi: Ngày nay, tên của người anh hùng cảm tử được đặt cho một thị trấn thuộc huyện Phù Cát (thị trấn Ngô Mây), một xã tại tỉnh Gia Lai, cùng hàng trăm trường học, con đường trải dài từ Nam chí Bắc.

  • Dù không để lại được nhiều tấm ảnh chân dung nào do hy sinh khi còn quá trẻ, hình ảnh người chiến sĩ ôm bom lao vào xe tăng địch đã trở thành một tượng đài bất tử trong lòng các thế hệ người Việt Nam, là bài học sâu sắc về lòng yêu nước và ý chí quyết chiến quyết thắng.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn