Bài viết

Anh Hùng Ngô Thị Tuyển

Hưng Yên07/01/2026Đoàn Quỳnh Trang (10a7)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam thời kỳ chống Mỹ cứu nước, có biết bao con người bình dị mà anh hùng, âm thầm cống hiến mà rực rỡ như những ngọn lửa không bao giờ tắt. Giữa lớp lớp những tấm gương kiên trung ấy, tên gọi Ngô Thị Tuyển – người nữ công nhân nhỏ bé mà kiên cường – luôn là biểu tượng đặc biệt của lòng yêu nước và sức mạnh vượt lên trên cả giới hạn của bản thân. Ngô Thị Tuyển sinh năm 1947, quê ở Hà Nội. Khi đất nước bước vào những năm tháng đánh Mỹ ác liệt nhất, chị cũng vừa đến tuổi trưởng thành. Ở một độ tuổi mà nhiều bạn trẻ còn đang được sống trong sự chở che của gia đình, chị Tuyển đã sớm khoác lên mình nhiệm vụ nặng nề: trở thành công nhân vận chuyển vật tư của Công ty Cơ khí 1-5. Nơi chị làm việc chính là hậu phương quan trọng cung cấp hàng hóa, vũ khí, thiết bị phục vụ cho chiến trường miền Nam. Những năm ấy, không một ngày nào miền Bắc được yên tiếng bom. Máy bay Mỹ liên tục ném bom xuống các khu công nghiệp, bến bãi, ga tàu… nơi mà các công nhân như chị Tuyển đang miệt mài lao động. Công việc vận chuyển tưởng như giản đơn nhưng lại là một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Mỗi kiện hàng, mỗi thùng vật tư đều có ý nghĩa sống còn đối với tiền tuyến. Thế nên, dù biết hiểm nguy cận kề, chị Tuyển và đồng đội vẫn kiên cường lao vào làn bom đạn, giữ vững nhịp cung ứng cho chiến trường. Một ngày cuối tháng 12 năm 1966, chị Tuyển đã tạo nên kỳ tích mà cho đến bây giờ nhắc lại ai cũng thấy khâm phục. Khi kho hàng bị bom Mỹ oanh tạc, nhiều vật tư bị đổ ngổn ngang. Nếu không kịp thời vận chuyển, số hàng ấy có thể bị phá hủy hoàn toàn. Giữa tiếng bom gầm rít, cô công nhân mới 19 tuổi ấy đã quả cảm gánh trên vai đôi thùng hàng nặng tới 100 kg rồi chạy băng qua khu vực trống trải để đưa hàng về nơi an toàn. Với một người phụ nữ, thậm chí với cả đàn ông, sức nặng ấy là điều gần như không thể. Nhưng bằng ý chí “Tất cả vì miền Nam ruột thịt”, chị đã hoàn thành nhiệm vụ.

Hình ảnh cô gái nhỏ bé, tóc buộc sau gáy, vai gánh hàng nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể mình, đôi chân lấm lem bụi đất vẫn dấn lên phía trước, đã trở thành biểu tượng đẹp của hậu phương miền Bắc. Chính tinh thần dũng cảm, bất chấp bom đạn ấy đã giúp chị được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1967. Chị trở thành một trong những người trẻ tuổi nhất thời bấy giờ được vinh danh. Sau khi chiến tranh kết thúc, Ngô Thị Tuyển vẫn sống một cuộc đời giản dị như chính bản chất của chị. Chị tiếp tục làm việc, chăm lo gia đình và luôn giữ vững phẩm chất của một người anh hùng trong đời thường. Dù cuộc sống có lúc khó khăn, vất vả, chị vẫn luôn nở nụ cười hiền và giữ tinh thần lạc quan. Chị không xem chiến công của mình là điều gì lớn lao, mà chỉ khiêm tốn nói rằng: “Hồi ấy, ai cũng vậy. Đất nước cần thì mình làm thôi.” Ngày nay, mỗi khi nhắc đến Ngô Thị Tuyển, các thế hệ trẻ không chỉ nhớ về một người phụ nữ mạnh mẽ giữa bom đạn, mà còn học được từ chị bài học về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và nghị lực phi thường. Chị Tuyển đã chứng minh rằng sức mạnh lớn nhất không nằm ở cơ bắp, mà nằm trong trái tim và ý chí của con người Việt Nam. Anh hùng Ngô Thị Tuyển – người con gái của Thủ đô, người công nhân dũng cảm – mãi mãi xứng đáng được trân trọng như một bông hoa đẹp trong vườn hoa anh hùng của dân tộc. Câu chuyện đời chị là ngọn lửa thôi thúc chúng ta sống tốt hơn, cống hiến nhiều hơn và luôn hướng về Tổ quốc với tất cả tình yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn