ANH HÙNG NGÔ THỊ TUYỂN
Mô tả ngắn gọn: Bức ảnh ghi lại hình ảnh nữ dân quân Ngô Thị Tuyển thời con gái mộc mạc, kiên cường với mái tóc bím dài, vai đeo khẩu súng trường sọc mác sẵn sàng chiến đấu bảo vệ bầu trời quê hương Hàm Rồng - Thanh Hóa.

Vào những năm 1965, cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa) là yết hầu giao thông quan trọng chi viện cho miền Nam, nơi đế quốc Mỹ tập trung đánh phá hủy diệt hung bạo nhất. Sáng ngày 4/4/1965, bầu trời Hàm Rồng rung chuyển bởi tiếng gầm rú của hàng chục máy bay phản lực Mỹ trút bom đạn xuống trận địa. Khi đó, cô gái trẻ Ngô Thị Tuyển mới 19 tuổi, chỉ nặng vỏn vẹn 42kg, là dân quân thuộc tiểu khu Nam Ngạn, đang hăng hái cùng đồng đội tiếp đạn và gánh cơm phục vụ bộ đội.
Giữa làn mưa bom bão đạn đỏ lửa, tiếng pháo cao xạ của ta bắn trả dồn dập khiến lượng đạn trên các tàu hải quân áp sát bờ nhanh chóng cạn kiệt. Tình thế vô cùng cấp bách, nếu ngừng bắn một phút, cầu Hàm Rồng có nguy cơ bị đánh sập ngay lập tức. Đúng lúc đó, một chiếc xe tải chở đạn vừa trồi tới nhưng hai hòm đạn lớn lại bị dính chặt vào nhau do lớp sơn chống ẩm bảo quản, các nam chiến sĩ dùng xẻng bật mãi không ra. Không một chút do dự, chị Tuyển quả quyết bảo đồng đội nâng thẳng cả hai hòm đạn lên vai mình.
Bằng một sức mạnh phi thường tiềm ẩn trong vóc dáng nhỏ bé, chị đã vác hai hòm đạn nặng tổng cộng 98kg (gấp hơn hai lần trọng lượng cơ thể) chạy phăm phăm băng qua đê cao, lội qua hào sâu bùn lầy, vượt qua làn khói bom mù mịt để kịp thời bàn giao cho mâm pháo. Hành động này sau đó đã trở thành một huyền thoại vang dội cả nước. Kể lại ký ức hào hùng ấy với thế hệ sau, bà bồi hồi xúc động: "Lúc bom nổ rát mặt, lính Mỹ bắn phá điên cuồng, tôi chẳng còn nghĩ gì đến sự sống chết của bản thân hay hòm đạn nặng bao nhiêu nữa. Trong đầu tôi khi ấy chỉ vang lên một mệnh lệnh duy nhất: Phải đưa đạn ra cho bộ đội bắn rơi máy bay Mỹ, bảo vệ bằng được cây cầu huyết mạch của Tổ quốc!" Chiến công vĩ đại này đã đưa bà trở thành biểu tượng rực rỡ của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.



