Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Nguyễn Bá Cường

Bối cảnh và những gian khổ ban đầu Địa điểm huấn luyện của các chiến sĩ nằm tại một bản thuộc xã Thạch Đạo, huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn, chỉ cách chiến trường Bình Độ khoảng 3 đến 4 cây số. Trong suốt 6 tháng huấn luyện, các chiến sĩ đã phải trải qua hoàn cảnh cực kỳ thiếu thốn, đến mức "ước mơ có được một bữa cơm no" cũng trở nên khó khăn. Phải cho đến khi chính thức tham gia chiến đấu, họ mới bắt đầu được ăn gạo tài trợ từ Liên Xô

Vĩnh Long25/02/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã An Ngãi Trung (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã An Ngãi Trung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bối cảnh và những gian khổ ban đầu Địa điểm huấn luyện của các chiến sĩ nằm tại một bản thuộc xã Thạch Đạo, huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn, chỉ cách chiến trường Bình Độ khoảng 3 đến 4 cây số. Trong suốt 6 tháng huấn luyện, các chiến sĩ đã phải trải qua hoàn cảnh cực kỳ thiếu thốn, đến mức "ước mơ có được một bữa cơm no" cũng trở nên khó khăn. Phải cho đến khi chính thức tham gia chiến đấu, họ mới bắt đầu được ăn gạo tài trợ từ Liên Xô.

Công tác dân vận và sự thay đổi tại địa phương Khi đóng quân tại nhà dân, các chiến sĩ đã thực hiện rất tốt công tác dân vận. Dù lúc đó đời sống của người dân tộc địa phương còn lạc hậu — họ ở nhà sàn với gia súc nuôi ngay bên dưới gây mùi khó chịu — các chiến sĩ đã kiên trì tuyên truyền và trực tiếp giúp dân quét dọn, vệ sinh nhà cửa vào mỗi sáng sớm hoặc ngày nghỉ. Sau một thời gian, người dân đã thay đổi nhận thức và thực hiện nếp sống sạch sẽ hơn.Tình cảm quân dân thắm thiết Dù chỉ ở cùng dân trong khoảng 3 tháng rưỡi, nhưng tình cảm giữa bộ đội và dân bản vô cùng sâu sắc, họ coi các chiến sĩ như con cái trong nhà. Cựu chiến binh nhớ lại những kỷ niệm đầy cảm động: khi người dân đi bán quýt ở chợ Kỳ Lừa về, nếu nấu được ba bát canh thịt, họ luôn dành riêng một bát cho các chú bộ đội và chỉ ăn hai bát còn lại.Cuộc chia tay đầy nước mắt Đến ngày hoàn thành huấn luyện để lên đường chiến đấu, dù điều kiện kinh tế lúc đó rất khó khăn và không có tổ chức liên hoan, người dân vẫn chuẩn bị thịt gà và giã các loại bánh xôi để gói cho mỗi chiến sĩ một túi. Giây phút chia tay tại đầu bản diễn ra trong sự xúc động nghẹn ngào, dân bản đã khóc nức nởvì phải xa cách những người lính mà họ đã yêu quý như người thân ruột thịt

Cái điểm huấn luyện chúng tôi là thuộc bản quân của xã Thạch Đạo, phượng Cao Lộc, tỉnh Đăng Sơn. Tức là cách Bình Thụ 400 nơi chúng tôi tham gia chiến đấu nó chỉ khoảng ba cây đến bốn cây thôi. Thì chúng tôi ở hấn luyện ở dân thì lúc ấy là nói thực sự là rất đói. 6 tháng chúng tôi chưa có được một bữa cơm non báo cáo cộng đồng mạng và các cựu chiến binh. Thì đến lúc vào đánh nhau thì bắt đầu chúng tôi mới được ăn gạo liên xô gạo tài trợ cái gạo tâm nở bắt đầu vào đánh nhau mới được ăn. Tức là sáu Ước mơ được còn bữa cấm no là khó lắm. Nó thật sự đấy. Thế chúng tôi hấn điện ở dân thì khi kia thay chúng tôi làm dân vận rất tốt thì những ngày nghỉ chủ nhật chính tôi đều phải đi hạ hái quả rồi sáng ra dạy quét dọn nhà cửa làm vệ sinh dân tộc họ ở rất lạc hậu. Thực sự ở nhà sàn ở dưới nuôi châu bò trên thì người ở với văn mùi khó chịu quá sau tuyên truyền người dân thì cũng nghe ra chứ đâ trong 3 tháng ấ khi người dân người ta ở người ta quý mình như người con chưa có bộ đội ở bao giờ. Đấy là giáp Kinh giới cách chỗ đánh nhau chỉ khoảng ba bốn cây số. Thế họ đi chợ về thực tế họ đi bán quýt vì gian chợ Kỳ Đừa thì thành phố Nặng Sơn khoảng 24 cây nhưng mà bao giờ họ nấu ba bát canh thịt thì họ cũng phải để phần các chú một bát họ chỉ ăn hai bát thôi. Tức là họ quý một đội lắm. Thế đế huấn luyện xong họ chia tay lúc bấy giờ điều kiện nó cũng khó khăn không có liên hoan gì đâu. Đêm họ thịt gà m họ giã các loại bánh xôi. Họ bọc mỗi chú một tú mai tập trung ra đầu bản dân hóc thực sự. coi mình đúng như người nhà, mặc dù ở ta 3 tháng rưỡi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn