Anh hùng Nguyễn Đình Liêu
Ông Liêu sinh năm 1951 trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những mùa lúa và cuộc sống khó khăn của vùng quê xứ Nghệ. Khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn ác liệt, năm 1969, vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam.
Khi đó, nhiệm vụ của đơn vị ông là mở đường, vận chuyển hàng hóa, san lấp hố bom trên tuyến chi viện chiến lược Đường mòn Hồ Chí Minh. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng thực chất vô cùng nguy hiểm. Bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào.
Ông Liêu nhớ lại:
“Có những đêm chúng tôi vừa lấp xong hố bom thì máy bay lại đến. Anh em phải tranh thủ từng phút để giữ cho tuyến đường không bị gián đoạn.”
Những ngày giữa bom đạn
Nhiều lần đơn vị của ông bị máy bay Mỹ oanh tạc dữ dội. Có đồng đội đã ngã xuống ngay bên cạnh khi đang san lấp đường. Trong một lần làm nhiệm vụ năm 1971, ông Liêu bị sức ép bom khiến tai bị ảnh hưởng, nhưng sau vài ngày nghỉ ngắn, ông lại tiếp tục trở lại công việc.
Những năm tháng đó, cái thiếu thốn lớn nhất không phải là lương thực hay thuốc men, mà là sự chia ly. Nhiều người ra đi nhưng không trở về. Những người còn sống luôn coi nhau như anh em ruột thịt.
Trở về quê hương
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông Liêu trở về quê nhà ở Nghệ An với thương tật nhẹ và ký ức không thể quên về chiến tranh. Cuộc sống sau chiến tranh không hề dễ dàng. Ông tiếp tục làm ruộng, nuôi con, dựng lại cuộc sống từ hai bàn tay trắng.
Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông luôn giữ tinh thần của người lính năm xưa: cần cù, kỷ luật và lạc quan. Ông tích cực tham gia hoạt động của Hội Cựu chiến binh Việt Nam tại địa phương, vận động thanh niên sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Tấm gương cho thế hệ trẻ
Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc trắng, nhưng ông Liêu vẫn thường kể cho con cháu và thanh niên trong làng nghe về những năm tháng trên tuyến lửa Trường Sơn. Với ông, đó không chỉ là ký ức, mà còn là bài học về lòng yêu nước và sự hy sinh.
Những người như ông – những cựu thanh niên xung phong của Nghệ An – đã âm thầm góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc. Họ không coi mình là anh hùng, nhưng chính sự giản dị và kiên cường của họ đã trở thành tấm gương sáng cho thế hệ hôm nay.



