Anh hùng Nguyễn Đức Quân – Người lính không rời trận địa

Nguyễn Đức Quân sinh năm 1945 tại Tuy Hòa. Mới 14 tuổi, ông đã tham gia du kích, góp sức bảo vệ khu vực bến Vũng Rô – một mắt xích đặc biệt quan trọng trên tuyến vận tải chiến lược đường Hồ Chí Minh trên biển.
Sau đó, ông gia nhập lực lượng đặc công thuộc Trung đoàn Ngô Quyền, chiến đấu trên nhiều chiến trường từ Tây Nguyên đến miền Đông Nam Bộ. Từ năm 1965 đến năm 1972, dù liên tiếp bị thương, ông vẫn nhiều lần trực tiếp chỉ huy đơn vị tiến công.
Trong trận Gò Thì Thùng năm 1966, một mảnh đạn găm vào đầu khiến máu chảy nhiều, nhưng ông chỉ kịp băng vết thương rồi tiếp tục chiến đấu. Năm 1969, trong một trận đánh ác liệt gần Long Khánh, đơn vị phải đối đầu với lực lượng đông, có xe cơ giới và pháo binh yểm trợ. Nguyễn Đức Quân bị gãy xương sườn, tổn thương vùng bụng và mắt, song vẫn không rời đội hình. Có trận ông bị thương đến bốn lần, ngất đi rồi tỉnh lại và tiếp tục tiến lên.
Theo Thông tấn xã Việt Nam, trong quá trình chiến đấu, ông cùng đơn vị tiêu diệt 345 quân đối phương, bắt sống 7 người, phá hủy 3 xe tăng và thu 16 khẩu súng. Những con số ấy không chỉ nói lên sự khốc liệt của chiến trường mà còn khắc họa ý chí phi thường của một người lính coi việc hoàn thành nhiệm vụ là mệnh lệnh cao nhất.


