Bài viết

anh hùng Nguyễn Hữu Cử

Hưng Yên07/01/2026Nguyễn Ngọc Bảo Nam (10a6)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi đang tìm hiểu về các chuyện lịch sử về chủ đề "Câu chuyện thời hoa lửa" thì em lướt thấy những trang báo nói về một anh hùng ở địa phương em tên là Nguyễn Hữu Cử.Ông sinh năm 1942,ông quê ở xã Phạm Hồng Thái (trước đây là xã Hàm Tử), huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Hiện tại, ông sinh sống tại thôn Xuân Đình, xã Phạm Hồng Thái, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên.Ông là Cựu chiến binh đã tham gia quân đội vào tháng 6 năm 1963. Công tác: Đến năm 1966, hoàn thành khóa học, ông về công tác tại Lữ đoàn Xe tăng 203. Ông đã qua nhiều chức vụ, từ chiến sĩ, tiểu đội trưởng, trung đội phó, đại đội trưởng và cuối cùng là Chính trị viên Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn Xe tăng 203, Quân đoàn 2.Hôm nay,em sẽ nói về chiến công hiển hách nhất của ông là dẫn đầu đội xe tăng xông vào Dinh Độc Lập,qua những lời kể của ông:Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn Xe tăng 203 của ông có nhiệm vụ chủ chốt là mũi đột phá chủ yếu tiến vào Sài Gòn.Với mệnh lệnh 'thần tốc, táo bạo' của Bộ chỉ huy, đơn vị vẫn ào ạt tiến lên, chiến đấu kiên cường tiến thẳng vào Dinh Độc Lập.Ông Cử nói:​"Trận đánh căn cứ Nước Trong quyết liệt, quân ta tổn thất không ít. Đêm 29/4 [trước ngày giải phóng], xe tăng của tôi sa xuống hố bom. Tôi bị thương vào đầu và tay. Bây giờ, trên cánh tay tôi vẫn còn hai mảnh đạn từ ngày ấy. Áo tôi lúc đó còn thấm máu đồng đội [và cả máu của tôi]. Sự ác liệt đó làm tôi nhớ mãi".Giây Phút Xe Tăng Tiến Vào Dinh Độc Lập,ông kể:"Sau khi đơn vị vượt cầu Sài Gòn, chúng tôi tiến vào Dinh Độc Lập. Khi cả Tiểu đoàn đã vào sân Dinh, tôi cho một xe tăng dẫn cổng ra vào, vì lúc bấy giờ sân Dinh chật lắm. Xe của các đơn vị kéo đến đông lắm. Anh em lính tăng xe nào cũng như muốn bắn hết cả thùng đạn để mừng chiến thắng.Cảm xúc lúc đó vỡ òa, không thể nào quên được."Đây là bước ngoặt chiến thuật nắm được thế chủ động,tiến thẳng vào trung tâm thành phố,là một mốc chiến thuật quan trọng phá vỡ tuyến phòng thủ cuối cùng của đối phương.Cảm xúc "vỡ òa, không thể nào quên được" là trọng tâm của đoạn này.
Nó thể hiện sự giải tỏa tột cùng, niềm hạnh phúc chiến thắng sau bao năm chiến đấu gian khổ, sự hy sinh của đồng đội và việc hoàn thành sứ mệnh lịch sử.Đây là niềm vui chân thật và bùng nổ của người lính khi đất nước được thống nhất.Việc xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập – biểu Ông Cử cho một xe tăng "dẫn cổng ra vào" (có thể là để dọn dẹp hoặc điều phối), thể hiện vai trò chỉ huy và sự chủ động duy trì trật tự ngay sau khi chiếm Dinh.tượng chính quyền Sài Gòn – là khoảnh khắc đánh dấu sự kết thúc của cuộc chiến.Việc các anh em lính tăng "như muốn bắn hết cả thùng đạn để mừng chiến thắng" là một chi tiết đắt giá, lột tả niềm vui chiến thắng bùng nổ, không thể kiềm chế của những người lính đã cống hiến cả tuổi thanh xuân cho cuộc chiến.Ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ lịch sử, một khoảnh khắc đặc biệt,ông kể lại:

​"Tôi đang báo cáo chi huy Lữ đoàn xe tăng 203 thì có một phóng viên nước ngoài đến gần. Thấy chúng tôi, anh ta xin phép chụp ảnh. Bức ảnh đó sau này trở thành biểu tượng, ghi lại khoảnh khắc chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ vẻ vang mà Đảng và nhân dân giao phó, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước."Điều này cho thấy sự kiện này không chỉ có ý nghĩa trong nước mà còn thu hút sự quan tâm của truyền thông quốc tế. Việc phóng viên xin phép chụp ảnh là hành động chuyên nghiệp nhằm ghi lại một thời khắc lịch sử toàn cầu.Bức ảnh sau này "trở thành biểu tượng". Điều này nâng tầm hình ảnh của những người lính xe tăng từ một khoảnh khắc chiến thắng đơn thuần thành một hình ảnh đại diện cho cả một sự kiện lịch sử vĩ đại.Bức ảnh "ghi lại khoảnh khắc chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ vẻ vang mà Đảng và nhân dân giao phó". Nó chính là bằng chứng xác thực, không lời về việc thực hiện thành công mục tiêu giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.Sau khi hoàn thành sứ mệnh lịch sử và trở về cuộc sống đời thường tại Hưng Yên, những ký ức và sự mất mát vẫn luôn hiện hữu trong lòng người lính già: ​"Giờ đây, mỗi dịp kỷ niệm, ký ức đó lại ùa về, khiến tôi và anh em đồng đội rất bối rối. Chúng tôi may mắn sống sót trở về, còn nhiều đồng đội đã nằm lại chiến trường, mãi mãi tuổi hai mươi."Ông tự thấy mình may mắn khi còn được sống vui, sống khỏe:​"Còn được sống vui, sống khỏe đến tận bây giờ, tôi may mắn hơn nhiều đồng đội đã ngã xuống! Chút thương tật này có là gì so với anh em thương binh đã mất đi một phần cơ thể."​Lời kể của ông Nguyễn Hữu Cử, được đăng tảiKý ức Bền bỉ: Dù cuộc chiến đã kết thúc, "những ký ức và sự mất mát vẫn luôn hiện hữu trong lòng người lính già". Điều này cho thấy chiến tranh đã để lại những vết thương tinh thần không thể lành và là một phần không thể tách rời trong tâm trí của những người còn sống.Ông Cử thể hiện lòng biết ơn khi được "sống vui, sống khỏe đến tận bây giờ".Câu nói "Chút thương tật này có là gì so với..." thể hiện thái độ khiêm tốn, lạc quan và coi nhẹ khó khăn cá nhân, đặt sự hy sinh của đồng đội lên trên tất cả. Nó làm nổi bật phẩm chất cao quý của người lính.Điều này nhấn mạnh vai trò của những CCB như ông Cử trong việc truyền lại những ký ức và bài học lịch sử cho thế hệ sau.Toàn bộ câu chuyện là một minh chứng sống động, chân thực về lòng yêu nước, chủ nghĩa anh hùng cách mạng và tinh thần "thần tốc, táo bạo" đã làm nên đại thắng mùa Xuân năm 1975.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn