Bài viết

ANH HÙNG NGUYỄN NHƯ HÀNH – KHÚC TRÁNG CA NƠI CHIẾN TRƯỜNG LÀO VÀ NỖI NIỀM CỦA NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ

Quảng Trị30/06/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Giữa những ngày thu xanh ngát của đất trời xứ Lạng, trong căn nhà nhỏ giản dị tại thành phố Lạng Sơn, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Như Hành vẫn giữ vẹn nguyên ánh mắt sáng ngời và nụ cười hiền hậu của một người con xứ núi. Trải qua những năm tháng thanh xuân chìm trong mưa bom bão đạn, đối với người cựu chiến binh dân tộc Tày ấy, việc được sống, được trở về nhìn đất nước hòa bình và con cháu lớn khôn đã là phần thưởng lớn lao nhất của cuộc đời lính trận.Sinh năm 1948 tại mảnh đất giàu truyền thống cách mạng huyện Tràng Định, tỉnh Lạng Sơn, chàng thanh niên Nguyễn Như Hành lên đường nhập ngũ năm 1966 khi vừa tròn 18 tuổi, mang theo lý tưởng sục sôi của thế hệ xông pha chống Mỹ cứu nước.Từ năm 1968 đến năm 1973, ông được điều động sang chiến trường Lào, trực tiếp kề vai sát cánh cùng đồng đội trải qua muôn vàn gian khổ nơi miền biên viễn. Trưởng thành từ một chiến sĩ binh nhì lên cán bộ đại đội thuộc Trung đoàn 148, ông đã mưu trí chỉ huy khẩu đội pháo cao xạ bắn rơi 9 máy bay, diệt hàng trăm tên địch, và tự mình dũng cảm hạ gục 4 chiếc máy bay, tiêu diệt 23 tên giặc, bắt sống 1 tên địch. Ký ức hào hùng ấy in đậm qua những trận đánh oanh liệt tại Cánh đồng Chum vào tháng 2/1970 khi ông ôm ghì súng 12,7 ly bắn quét vào đội hình đối phương, hay trận đối đầu bất ngờ tại cứ điểm Phu Mộc (Xiêng Khoảng), một mình ông dùng súng tiểu liên tiêu diệt 4 tên bộ binh địch và chỉ huy đơn vị bắn hạ tại chỗ một máy bay T28.Đặc biệt, vào ngày 20/3/1971, giữa lúc máy bay địch trút bom điên cuồng làm súng hỏng, ông cho anh em vác vũ khí về tuyến sau sửa chữa, còn bản thân một mình ở lại bám trụ trận địa; thấy một toán bộ binh giặc tháo chạy qua, người chiến sĩ kiên cường đã chủ động đuổi theo, nổ súng tiêu diệt gọn 14 tên địch.Sự quả cảm kiên định của Nguyễn Như Hành khiến cấp trên tin tưởng chuyển ông từ lực lượng pháo binh sang binh chủng đặc công tinh nhuệ, nơi đồng đội vẫn thường truyền tai nhau câu nói: “Phải thằng Hành mới đánh được”. Đối diện với lằn ranh sinh tử, ông đón nhận hiểm nguy bằng một sự bình thản lạ lùng, bởi trong tâm khảm người lính cụ Hồ lúc ấy chỉ có một niềm tin sắt đá: hoặc là tiêu diệt quân thù, hoặc là hy sinh cho Tổ quốc.Đi qua cuộc chiến, ông mang trên mình ba vết thương nặng cùng một mảnh đạn còn găm lại trong đầu — chứng tích đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng nỗi đau đáu lớn nhất trong ông lại là niềm thương tiếc những người đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường xưa, những người mà ông và đồng đội phải dùng dao găm khoét từng tấc đất để chôn cất vội vàng giữa tiếng súng nổ như ngô rang.Với những chiến công oanh liệt, ngày 31/12/1973, ông vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới bước sang tuổi 25.Sau ngày non sông thống nhất năm 1975, người anh hùng ấy tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp xây dựng quân đội, giữ cương vị Chỉ huy phó Chính trị tại Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Lạng Sơn và nhận về nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Chiến công hạng Nhất, hai Huân chương Chiến công hạng Ba cùng nhiều danh hiệu Chiến sĩ Quyết thắng.Giờ đây, khi đã rời xa ánh lửa chiến trận và tận hưởng cuộc sống an yên bên gia đình nhỏ, ông vẫn luôn dành sự quan tâm sâu sắc đến các thế hệ mai sau, gửi gắm hy vọng thế hệ trẻ luôn chấp hành đường lối của Đảng, trân trọng nền hòa bình phải đổi bằng xương máu để cùng nhau chung tay xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn như di nguyện của Bác Hồ kính yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn