Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG NGUYỄN THỊ BÉ

ANH HÙNG NGUYỄN THỊ BÉ

Lai Châu18/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Bé sinh năm 1944, dân tộc Kinh, quê ở xã Thạnh Phước, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh, tham gia cách mạng tháng 2 năm 1961. Khi hy sinh đồng chí là huyện ủy viên, bí thư kiêm chính trị viên xã đội xã Suối Bà Tươi (nay là xã Phước Đông), huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Nguyễn Thị Bé xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, có 9 anh chị em đều tham gia cách mạng và hoạt động ở các lĩnh vực khác nhau. Tháng 2 năm 1961 từ một cô thợ may, Nguyễn Thị Bé tình nguyện tham gia công tác; tháng 6 năm 1961 được kết nạp vào Đoàn. Năm 1962 Nguyễn Thị Bé được kết nạp vào Đảng phụ trách bí thư xã đoàn. Năm 1970 Nguyễn Thị Bé là bí thư Đảng ủy xã kiêm chính trị viên xã đội. Nguyễn Thị Bé luôn hăng say công tác, chịu khó rèn luyện, trong chiến đấu dũng cảm, mưu trí, trong cuộc sống luôn chan hòa , gần gũi với mọi người. Nhiều lần bị địch bắt, tra tấn dã man nhưng đồng chí quyết không khai báo, buộc địch phải thả về. Nguyễn Thị Bé đã tham gia chiến đấu 29 trận diệt 18 tên (có 9 tên Mỹ), 1 tên chiêu hồi ác ôn, 1 tên chủ ấp bạo ngược, bắn cháy 1 xe tăng, bắt sống 3 tên, thu 5 súng. Ngoài ra đồng chí còn làm hàng trăm trái gài tự tạo và động viên nhân dân làm hàng ngàn chông cắm quanh căn cứ địch. Nguyễn Thị Bé đã dùng loa phóng thanh, hàng đêm chĩa vào đồn địch giải thích chính sách của Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam, kêu gọi ngụy quân đầu hàng. Địch dùng súng bắn vào nơi có tiếng nói, nhưng do thay đổi vị trí linh hoạt nên tiếng súng vẫn nổ, tiếng loa vẫn vang làm cho địch hoang mang, ăn không ngon, ngủ không yên. Năm 1966, Nguyễn Thị Bé đã giải tán 1 trung đội phòng vệ dân sự và diệt tên Bung, một tên chiêu hồi ác ôn, hạn chế tổn thất cho cách mạng. Năm 1967, Nguyễn Thị Bé bị địch bắt, bọn Mỹ đã giam đồng chí ở Củ Chi, rồi đưa về trại giam tỉnh Tây Ninh. Mặc dù bị tra tấn, đánh đập dã man, (bắt nắm ngửa gí thuốc lá vào rốn), Nguyễn Thị Bé vẫn chịu đựng. Nhiều ngày tháng địch bắt chào cờ và hát quốc ca ngụy, đồng chí không nghe và còn đấu tranh vạch mặt chúng, không đủ chứng cớ, kẻ thù buộc phải thả về. Tháng 3 năm 1968, mẹ của Nguyễn Thị Bé qua đời, sau khi sinh đứa con cuối cùng. Trước cảnh bố già nuôi con nhỏ, Nguyễn Thị Bé định ở nhà thay mẹ nuôi em. Sau khi bàn bạc với bố và anh chị, Nguyễn Thị Bé tiếp tục công tác. Vì địch khủng bố gắt gao, gia đình đồng chí phải di chuyển 11 lần qua 9 địa điểm để Nguyên Thị Bé an tâm công tác. Từ năm 1969 trở đi địch tăng cường đánh phá ác liệt và tổ chức lực lượng càn quét vào xã, Nguyễn Thị Bé cùng lực lượng vũ trang xã kiên trì trụ bám, tiếp tục xây dựng lực lượng, tổ chức đánh địch, diệt nhiều tên, buộc địch co lại đóng chốt trong các đồn bốt. Có lần bị địch phát hiện hầm bí mật, đồng chí và một du kích đã dũng cảm bật nắp hầm ném lựu đạn và bắn súng vào đội hình địch diệt tại chỗ 3 tên, làm bị thương 2 tên, thoát ra an toàn. Năm 1971 thực hiện chủ trương đột ấp phá kìm, Nguyễn Thị Bé đã 3 lần cùng đồng đội đột vào ấp bắt 3 tên, thu 5 súng, trong đó có tên Âu, chủ ấp ác ôn khét tiếng ở địa phương. Tháng 3 năm 1973, địch tổ chức lực lượng có xe tăng vào cày ủi xã, Nguyễn Thị Bé đã chỉ huy du kích phối hợp với đại đội 33 của trên chiến đấu ngoan cường chặn đánh khi chúng vào địa phương. Trong lúc giao tranh ác liệt, Nguyễn Thị Bé bị trọng thương, đồng đội định đưa về phía sau, nhưng đồng chí kiên quyết ở lại và nói: "Các anh đừng bận tâm, hãy dồn sức cho trận đánh, đừng để lỡ cơ hội diệt địch". Nhờ có sự cổ vũ của Nguyễn Thị Bé đơn vị đã diệt 12 tên, bắn cháy 4 xe tăng, buộc địch tháo chạy. Nguyễn Thị bé đã hy sinh anh dũng. Nguyễn Thị Bé sống giản dị, gương mẫu, chân thành, luôn hoàn thành tốt các nhiệm vụ trên các cương vị khác nhau, được nhân dân và đồng đội tin yêu, mến phục. Đồng chí đã được tặng thưởng 5 bằng khen, 3 lần là Dũng sĩ diệt Mỹ, 1 lần là Dũng sĩ diệt xe tăng. Ngày 20 tháng 12 năm 1994, Nguyễn Thị Bé được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn