Anh Hùng Nguyễn Thị Định
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến lửa Trường Sơn khốc liệt, có biết bao con người thầm lặng đã sống, chiến đấu và hy sinh tuổi xuân cho độc lập dân tộc. Trong số đó, tôi luôn nhớ về cô Nguyễn Thị Định – một cựu thanh niên xung phong, cựu chiến binh từng tham gia mở đường trên tuyến đường mòn Hồ Chí Minh những năm 1968–1972.
Sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo ở Quảng Bình – mảnh đất “gió Lào cát trắng”, năm 18 tuổi, cô viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Thời điểm ấy, chiến tranh leo thang ác liệt, không quân Mỹ đánh phá dữ dội các tuyến đường vận tải chiến lược. Những đoàn xe chở lương thực, vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam phải băng qua mưa bom bão đạn.
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, cô trở về quê hương với thương tật hạng 3/4 do mảnh bom còn sót lại trong cơ thể. Không ồn ào kể công, cô tiếp tục tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và Hội Cựu thanh niên xung phong tại địa phương, vận động giúp đỡ gia đình chính sách, tìm kiếm hài cốt đồng đội.
Giờ đây, mái tóc đã bạc trắng, nhưng mỗi khi nhắc về Trường Sơn, ánh mắt cô vẫn ánh lên niềm tự hào. Cô nói: “Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần thì mình đi. Nếu được chọn lại, tôi vẫn chọn con đường ấy.”
Những con người như cô Nguyễn Thị Định là minh chứng sống cho tinh thần “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Họ không chỉ góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc mà còn để lại cho thế hệ hôm nay bài học về lòng yêu nước, sự hy sinh và trách nhiệm với Tổ quốc.
Trong nhịp sống hiện đại, khi đất nước đã hòa bình, những cựu chiến binh – cựu thanh niên xung phong vẫn âm thầm giữ lửa truyền thống. Họ là ký ức sống của một thời hoa lửa, là biểu tượng của ý chí Việt Nam trong những năm tháng gian lao nhất của lịch sử.



