Anh hùng Nguyễn Thị Lợi
Bà Nguyễn Thị Lợi sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của bà gắn liền với nương ngô, ruộng lúa và những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, bà tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam.
Ngày lên đường, hành trang của bà chỉ là vài bộ quần áo, một chiếc khăn tay do mẹ may và lời dặn: “Đi giữ nước, có khó cũng phải cố gắng con nhé”.
Bà được biên chế vào một đơn vị làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển hàng hóa và bảo đảm giao thông trên tuyến đường chiến lược nối vùng Tây Bắc với hậu phương lớn.
Thời điểm đó, tuyến đường qua Lào Cai thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Nhiệm vụ của lực lượng thanh niên xung phong là san lấp hố bom, sửa đường và đảm bảo các đoàn xe quân sự đi qua an toàn.
Bà Lợi kể lại rằng có những đêm đơn vị phải làm việc liên tục từ chiều tối đến sáng sớm. Khi tiếng máy bay vừa dứt, cả đội lập tức lao ra đường với cuốc, xẻng và đèn pin.
“Bom vừa nổ xong, đất đá còn nóng. Nhưng nếu không sửa đường ngay thì xe chở lương thực và vũ khí không thể đi qua”, bà nhớ lại.
Có lần, trong một trận đánh phá ác liệt, một quả bom nổ gần vị trí làm việc khiến nhiều người bị thương. Bà Lợi khi đó cùng đồng đội đã nhanh chóng đưa các chiến sĩ ra khỏi khu vực nguy hiểm và tiếp tục san đường để đoàn xe kịp hành quân trong đêm.
Cuộc sống của thanh niên xung phong thời chiến vô cùng thiếu thốn. Bữa ăn chủ yếu là cơm độn ngô, rau rừng. Những lúc rảnh hiếm hoi, họ lại quây quần bên nhau hát những bài ca cách mạng để quên đi mệt mỏi.
Theo bà Lợi, điều quý giá nhất trong những năm tháng ấy chính là tình đồng đội. Nhiều người trong đơn vị đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Tây Bắc.
“Mỗi lần đi qua đoạn đường cũ, tôi lại nhớ đến họ. Nếu không có sự hy sinh ấy thì đâu có con đường bình yên như hôm nay”, bà xúc động nói.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bà Lợi trở về quê hương ở Lào Cai, lập gia đình và tiếp tục lao động sản xuất. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan của người từng đi qua chiến tranh.
Nhiều năm qua, bà tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu Thanh niên Xung phong Việt Nam tại địa phương, thường xuyên kể lại những câu chuyện lịch sử cho thế hệ trẻ.
Giờ đây, khi tuổi đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng nhưng ánh mắt bà Lợi vẫn sáng khi nhắc đến những năm tháng thanh xuân.
Những con đường từng bị bom cày giờ đã trở thành tuyến giao thông nhộn nhịp của tỉnh Lào Cai. Nhưng với bà, đó không chỉ là con đường của đất nước phát triển, mà còn là con đường của ký ức, của tuổi trẻ đã hiến dâng cho Tổ quốc.



