ANH HÙNG NGUYỄN THỊ NẬY
ANH HÙNG NGUYỄN THỊ NẬY
Nguyễn Thị Nậy – cựu thanh niên xung phong của tỉnh Quảng Trị – là một trong những con người tiêu biểu đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ và ác liệt. Sinh ra trong một gia đình nghèo khó, tuổi thơ của bà gắn liền với những thiếu thốn và khắc nghiệt của cuộc sống, lại lớn lên đúng vào thời điểm quê hương chìm trong bom đạn. Chính những hình ảnh làng xóm bị tàn phá, người dân ly tán đã sớm hun đúc trong bà lòng yêu nước và ý chí đứng lên góp sức bảo vệ Tổ quốc. Khi còn rất trẻ, bà đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong, chấp nhận rời xa gia đình để bước vào nơi tuyến lửa.
Những năm cuối thập niên 1960, Quảng Trị trở thành chiến trường trọng điểm, hứng chịu vô số trận đánh phá dữ dội. Trong hoàn cảnh ấy, bà Nậy cùng đồng đội đảm nhận những nhiệm vụ vô cùng quan trọng nhưng cũng đầy hiểm nguy như mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực và đạn dược phục vụ chiến trường. Công việc tuy thầm lặng nhưng lại mang ý nghĩa sống còn đối với các tuyến chi viện. Ban ngày, các con đường thường xuyên bị bom đạn cày xới, nhiều đoạn bị phá hủy hoàn toàn. Đến ban đêm, bất chấp nguy hiểm, bà cùng đồng đội lại lặng lẽ ra đường, khẩn trương sửa chữa để kịp thời thông tuyến cho xe vận tải. Ánh đèn le lói, tiếng cuốc xẻng hòa cùng tiếng máy bay và pháo nổ đã trở thành một phần ký ức không thể quên trong những năm tháng tuổi trẻ của bà.
Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của bà bất ngờ bị không kích. Đất đá văng tung tóe, khói bụi mù mịt, nhiều đồng đội đã hy sinh ngay tại chỗ. Bà may mắn sống sót nhưng bị thương và chịu cú sốc lớn về tinh thần. Những mất mát ấy để lại trong bà nỗi đau sâu sắc, song cũng khiến ý chí của bà thêm kiên cường. Sau thời gian điều trị, bà đã quay trở lại đơn vị, tiếp tục công việc dang dở. Với bà, mỗi con đường được sửa xong, mỗi chuyến hàng được vận chuyển an toàn đều là một phần đóng góp nhỏ bé nhưng ý nghĩa cho chiến thắng chung của dân tộc.
Sau ngày hòa bình lập lại, bà trở về quê hương với sức khỏe suy giảm và cuộc sống còn nhiều khó khăn. Những di chứng chiến tranh khiến bà không thể lao động nặng nhọc như trước, nhưng bà vẫn nỗ lực vươn lên bằng sự cần cù và tinh thần lạc quan. Bà chăm lo làm ăn, nuôi dạy con cái nên người, xây dựng gia đình đầm ấm dù điều kiện còn thiếu thốn.
Đến nay, khi tuổi đã cao, bà vẫn tích cực tham gia sinh hoạt trong hội cựu thanh niên xung phong tại địa phương. Bà thường kể lại những câu chuyện về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào cho thế hệ trẻ, nhằm giúp họ hiểu hơn về giá trị của hòa bình và sự hy sinh của cha anh.
Câu chuyện của Nguyễn Thị Nậy là minh chứng rõ nét cho tinh thần cống hiến thầm lặng của những con người không trực tiếp cầm súng nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của dân tộc. Tuổi xuân của họ đã đi qua trong gian khổ và hy sinh, để hôm nay đất nước được sống trong hòa bình, phát triển và yên bình.


