Anh hùng Nguyễn Thị Út (Út Tịch) – Người mẹ cầm súng kiên cường

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Út (thường gọi là Út Tịch, nguyên mẫu trong tác phẩm Người mẹ cầm súng) là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần quật cường của người phụ nữ Nam Bộ. Sinh ra tại vùng đất Tam Ngãi (Trà Vinh), chị sớm mồ côi cha mẹ, sống đời ở mướn nên đã sớm đúc kết ý chí phản kháng mộc mạc: "Nó đánh mình, mình đánh nó!".
Trở thành nữ du kích kiên trung, chị Út Tịch nổi tiếng với sự gan lỳ, thông minh và khả năng tác chiến mưu trí. Trong suốt nhiều năm cầm súng, chị đã tham gia 23 trận đánh lớn nhỏ, cùng đồng đội san bằng nhiều đồn bót địch và thu giữ vô số vũ khí. Dù trải qua 8 lần sinh nở, nách mang con dại, chị vẫn kiên quyết không rời hàng ngũ: "Có ai đánh giặc mà chờ sinh xong mới đánh!". Vừa chăm con nhỏ, chị vừa vận động nhân dân, tiếp tế lương thực và trực tiếp chiến đấu bảo vệ xóm làng.
Tinh thần chiến đấu ngoan cường của chị được cô đọng qua tuyên ngôn bình dị mà đanh thép: "Còn cái lai quần cũng đánh!". Câu nói ấy không chỉ là quyết tâm của riêng chị mà đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh quật khởi, thôi thúc hàng triệu người dân miền Nam đứng lên bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Năm 1968, chị Út Tịch anh dũng hy sinh trong một trận tập kích bom B-52 của địch khi tuổi đời còn rất trẻ. Tấm gương về một người mẹ dịu dàng nhưng đầy kiên trinh, dũng cảm chiến đấu đến hơi thở cuối cùng mãi là niềm tự hào của đất nước.



