anh hùng Nguyễn Văn Bảy-11A7-LTK
Nguyễn Văn Bảy là phi công lái máy bay MiG-17 nổi tiếng của Không quân Nhân dân Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Ông lập nhiều chiến công xuất sắc trong các trận không chiến, góp phần bảo vệ bầu trời Tổ quốc và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
"Dưới Cánh Én Bạc: Hồi Ức Không Chiến Của Nguyễn Văn Bảy”
Nguyễn Văn Bảy (1936–2019) là một trong những phi công tiêm kích nổi tiếng nhất của Không quân Nhân dân Việt Nam trong Chiến tranh Việt Nam.Ông sinh tại Đồng Tháp, xuất thân là nông dân. Năm 1962, ông nhập ngũ và được đào tạo lái máy bay chiến đấu, sau đó điều khiển MiG-17.
Sáng hôm ấy, bầu trời miền Bắc không trong hẳn—có mây thấp, tầm nhìn vừa phải. Đó lại là điều kiện tốt cho chúng tôi. Từ sở chỉ huy, lệnh truyền xuống rất nhanh: máy bay Mỹ đang vào đánh phá, biên đội phải cất cánh chặn đánh.
Tôi lao ra đường băng. Động cơ chiếc MiG-17 gầm lên, rung cả thân máy bay. Khi bánh vừa rời đất, tôi lập tức kéo thấp, bay sát địa hình—có lúc chỉ cách ngọn cây vài chục mét. Dưới đất là ruộng đồng, làng mạc, nhưng trên đầu là cuộc săn đuổi sinh tử.
Sở chỉ huy dẫn đường liên tục qua vô tuyến:
“Bảy, giữ hướng… mục tiêu phía trước, độ cao lớn hơn…”
Chúng tôi không bay thẳng lên cao ngay, vì như vậy sẽ lộ. Phải vòng, phải ẩn mình. Đến khi khoảng cách đủ gần, tôi mới kéo mạnh cần, cho máy bay vọt lên.
Và rồi tôi thấy chúng.
Một tốp F-4 Phantom II bay thành đội hình, ánh kim loại lóe lên trong nắng. Chúng nhanh, mạnh, lại có tên lửa. Còn tôi—chỉ có pháo, phải áp sát mới bắn được.
Khoảng cách: 2.000 mét… 1.500… 1.000…
Tôi giữ chặt tay lái, không vội. Nếu bắn sớm, tôi sẽ lộ vị trí. Khi còn khoảng 600 mét, tôi chỉnh đường ngắm, đưa mục tiêu vào vòng ngắm.
Tích tắc đó—mọi âm thanh dường như biến mất.
Tôi bóp cò.
Pháo rung giật mạnh. Những vệt đạn vạch thẳng lên trời. Chiếc F-4 phía trước trúng đạn—ban đầu chỉ là một đốm khói nhỏ, rồi lửa bùng lên. Nó nghiêng đi, mất kiểm soát.
Nhưng ngay lúc đó, cảnh báo vang lên—tôi bị bám đuôi.
Một chiếc F-4 khác đã phát hiện ra tôi. Nếu nó phóng tên lửa, tôi gần như không có cơ hội.
Tôi không leo cao—tôi lao xuống.
Máy bay chúi đầu, tốc độ tăng vọt. Mặt đất phóng lên trước mắt. Tôi kéo lệch sang trái, rồi phải, luồn qua địa hình. Ở độ cao này, MiG-17 nhẹ và linh hoạt hơn, còn F-4 khó theo sát.
Nhưng nó vẫn bám.
Tôi biết mình không thể chạy mãi.
Bất ngờ, tôi kéo mạnh cần, thực hiện một vòng ngoặt gấp—gần như ép máy bay đến giới hạn. Người tôi bị ép chặt xuống ghế, máu dồn xuống, mắt tối lại trong tích tắc.
Khi tầm nhìn trở lại, tôi đã ở phía sau nó.
Không còn thời gian suy nghĩ. Tôi đưa mục tiêu vào vòng ngắm lần nữa—lần này gần hơn.
Bóp cò.
Loạt đạn thứ hai trúng đích. Chiếc F-4 bốc cháy, để lại một vệt khói dài cắt ngang bầu trời.
Sau trận đánh, khi quay về hạ cánh, chân tôi vẫn còn run. Không phải vì sợ—mà vì mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Dưới sân bay, anh em chạy ra. Không ai nói gì nhiều, chỉ nhìn nhau, gật đầu. Thời đó, mỗi lần trở về an toàn đã là một điều may mắn.
Với Nguyễn Văn Bảy, những trận không chiến như vậy không chỉ là kỹ năng, mà còn là sự tính toán lạnh lùng giữa ranh giới sống và chết. Và chính những khoảnh khắc chỉ kéo dài vài chục giây trên bầu trời đó đã làm nên tên tuổi của ông.


