ANH HÙNG NGUYỄN VĂN BÉ
Vào năm 1968, giữa lòng Sài Gòn hoa lệ nhưng khói lửa ngút trời của thời "hoa lửa", cậu bé Nguyễn Văn Bé chỉ mới 10 tuổi đã trở thành vị anh hùng nhí bất tử của dân tộc. Sài Gòn lúc ấy là thành phố sôi động với áo dài hoa văn rực rỡ, tiếng bolero da diết từ vũ trường, nhưng bom B-52 Mỹ rơi như mưa, biến những con phố Lê Lợi, Nguyễn Huệ thành địa ngục. Bé sống ở khu Chợ Lớn, nhà nghèo, ngày ngày bán kẹo dạo phụ mẹ, thân hình gầy guộc, da ngăm đen, nhưng đôi mắt sáng quắc đầy ý chí.
Vào năm 1968, giữa lòng Sài Gòn hoa lệ nhưng khói lửa ngút trời của thời "hoa lửa", cậu bé Nguyễn Văn Bé chỉ mới 10 tuổi đã trở thành vị anh hùng nhí bất tử của dân tộc. Sài Gòn lúc ấy là thành phố sôi động với áo dài hoa văn rực rỡ, tiếng bolero da diết từ vũ trường, nhưng bom B-52 Mỹ rơi như mưa, biến những con phố Lê Lợi, Nguyễn Huệ thành địa ngục. Bé sống ở khu Chợ Lớn, nhà nghèo, ngày ngày bán kẹo dạo phụ mẹ, thân hình gầy guộc, da ngăm đen, nhưng đôi mắt sáng quắc đầy ý chí.
Ngày 3 tháng 5 năm ấy, trận không kích kinh hoàng ập đến. Một quả bom Mỹ rơi trúng kho xăng lớn gần cầu Ông Lãnh, lửa bùng lên ngùn ngụt, khói đen che kín bầu trời. Hàng trăm người chạy loạn, xe cứu hỏa chưa kịp tới. Bé lao thẳng vào đám cháy, không một chút do dự. Cậu phát hiện ba quả bom chậm chưa nổ nằm giữa đống đổ nát, sắp phát nổ lan rộng. Với đôi tay nhỏ bé, Bé đẩy quả đầu tiên xuống sông Sài Gòn, lửa liếm da thịt bỏng rát. Quả thứ hai nặng trịch, cậu lăn qua biển lửa vẫn cố sức. Đến quả cuối cùng, bom nổ ngay sát người, xé toạc thân thể non nớt của cậu bé anh hùng.
Nhờ hành động dũng cảm ấy, hàng trăm mạng sống được cứu, kho xăng không cháy lan. Bé hy sinh ở tuổi 10, nhưng cả Sài Gòn đưa tiễn cậu trong lễ tang quốc gia long trọng, hàng vạn người từ sinh viên biểu tình đến bà con lao động khóc thương. Bác Hồ gửi điện chia buồn, phong tặng cậu danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân và Thiếu niên Anh hùng – phần thưởng hiếm hoi cho một đứa trẻ. Ngày nay, tượng đài Nguyễn Văn Bé sừng sững bên sông Sài Gòn, nhắc nhở thế hệ sau rằng trong thời hoa lửa, anh hùng không cần súng đạn, chỉ cần trái tim yêu nước cháy bỏng. Mỗi lần đi qua cầu Ông Lãnh, người ta vẫn thì thầm kể chuyện Bé – cậu bé nhỏ bé đã dập tắt ngọn lửa chết chóc bằng chính mạng sống mình, mãi là biểu tượng bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam.
MỘT BÔNG HOA LỬA BẤT TỬ GIỮA LÒNG SÀI GÒN.



