Anh hùng Nguyễn Văn Bình
Những năm tháng phục vụ trên tuyến đường chiến lược Đường Trường Sơn, ông Bình cùng đồng đội đảm nhận nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường, vận chuyển lương thực và vũ khí ra tiền tuyến. Công việc diễn ra trong điều kiện vô cùng gian khổ. Ban ngày bom đạn cày xới, ban đêm anh em tranh thủ làm đường để kịp cho xe vận tải hành quân.
“Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở liên tục, nhưng anh em vẫn phải bám đường. Chỉ cần chậm vài giờ là đoàn xe tiếp tế không thể đi qua.”
Trong một lần làm nhiệm vụ năm 1972, đơn vị của ông bị máy bay Mỹ ném bom bất ngờ. Nhiều đồng đội hy sinh, bản thân ông Bình bị thương ở chân do mảnh bom. Sau thời gian điều trị ngắn ngày, ông lại tiếp tục trở về đơn vị, cùng đồng đội giữ vững tuyến đường vận tải chiến lược.
Sau ngày đất nước thống nhất, khi Chiến tranh Việt Nam kết thúc năm 1975, ông Bình trở về quê hương với thương tật còn mang trên người. Cuộc sống hậu chiến không ít khó khăn, nhưng với bản lĩnh của người lính thanh niên xung phong, ông luôn nỗ lực lao động sản xuất, nuôi dạy con cái trưởng thành.
Nhiều năm qua, ông tích cực tham gia hoạt động của Hội Cựu Thanh niên xung phong Việt Nam tại địa phương, thường xuyên gặp gỡ, động viên đồng đội cũ và giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.
Dù tuổi đã cao, mái tóc bạc trắng theo năm tháng, nhưng trong câu chuyện của ông Bình, ký ức về những ngày tháng trên tuyến lửa Trường Sơn vẫn luôn sống động. Đó là ký ức về tình đồng đội, về tinh thần dũng cảm của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến.
Ông Bình là một trong rất nhiều cựu thanh niên xung phong đã âm thầm cống hiến cho Tổ quốc. Những đóng góp của ông và thế hệ đi trước là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của con người Việt Nam.


